“Bệnh viện nào tốt bằng ở đây chứ, có ăn có uống lại có người chăm sóc!”
Ngụy Oánh Tuyết vừa dọn dẹp đống rác Hàn Vũ tạo ra vừa cãi lại: "Bệnh viện có mỹ nữ đấy, bác sĩ xinh đẹp biết bao, ngươi nhìn đến mức mắt cũng trợn tròn rồi còn gì!"
Ngụy Oánh Tuyết bị con heo này làm cho hồ đồ đến nỗi nói ra cả lời trong lòng mà mình cũng không nhận ra.
“Đó… đó… đó… ta biết ngay là cô ghen mà, ở bệnh viện ta đã nhìn ra rồi.” Hàn Vũ hào hứng nói.
Hỏng rồi, tức giận quá nói lỡ lời rồi, cô ta không phải heo, mình mới là, một con heo chết tiệt. Ngụy Oánh Tuyết biết mình lỡ lời vội vàng biện minh: “Ta điên rồi mới ghen với ngươi, ngươi nhìn ai thì liên quan gì đến ta!” Sao lại cảm thấy lời biện minh của mình càng nói càng dở vậy.
“Ngươi ngậm miệng lại cho ta ngủ, còn chọc tức ta nữa thì cút ra ngoài!” Ngụy Oánh Tuyết tức giận gầm lên.
Không thể chọc vào lúc này, chờ đã, chờ đã.
Hàn Vũ biết điều im miệng, mắt cứ liếc nhìn người ta.
Bộ đồ ngủ đó chắc là bằng lụa nhỉ, sờ vào chắc chắn mềm mại như da cô ấy vậy, mùi hương vừa tắm xong thoang thoảng, thân hình lấp ló yểu điệu thật khiến người ta nóng máu, mình là con gái mà còn không chịu nổi, nếu để tên con trai nào nhìn thấy chắc chắn sẽ nhào tới ngay.
Không đúng (dùng tay vỗ vỗ mặt mình) cô ấy là vợ ta, ai dám nhìn, gϊếŧ hắn! Hàn Vũ nằm trên giường vừa được mãn nhãn vừa thầm nghĩ.
Thấy người ta nửa ngày không để ý đến mình, xem ra vừa rồi tức giận không nhẹ, phải dùng kế khác mới được: "Ta đau bụng, úi da úi da ta đau bụng!" Hàn Vũ ôm bụng kêu la.
“Sao vậy? Bụng khó chịu sao? Đau kiểu gì, có đau lắm không, hay là đi bệnh viện nhé!” Ngụy Oánh Tuyết vội vàng đến hỏi han.
Nhân lúc Ngụy Oánh Tuyết cúi xuống, ôm người vào lòng, lăn một vòng thành công đè xuống dưới thân.
Hoàn toàn không ngờ Hàn Vũ lại làm như vậy, Ngụy Oánh Tuyết bị đè dưới thân có chút hoảng hốt nói: “Đừng nghịch nữa, bụng ngươi đau ở đâu, nói nhanh lên!”
“Trời ơi, chỉ số EQ của cô thật là… Tôi thấy tôi vẫn nên từ bỏ việc chữa trị cho cô thì hơn!” Hàn Vũ dùng tay vỗ trán thở dài.
“Ngươi lừa ta, tên khốn ngươi lừa ta, ta thật ngu ngốc, lại đi tin lời nói dối của ngươi. Buông ta ra!” Ngụy Oánh Tuyết dùng tay đẩy Hàn Vũ, mình thật là ngu ngốc, bây giờ mới hiểu được mục đích cuối cùng của cô ta.
“Bây giờ mới phản ứng lại, ta đã nói chỉ số EQ của cô bằng không rồi mà, này đừng đánh nữa, dừng tay, đánh nữa ta hôn cô đấy!” Hàn Vũ phải rất vất vả mới nắm được hai tay đang loạn xạ đẩy mình.
“Tên khốn, vô lại, lưu manh, mau buông ta ra!” Bị nắm chặt hai tay, Ngụy Oánh Tuyết không cam lòng mắng.
“Haiz! Cô thật là không nhớ lâu.” Nói xong, đôi môi hạ xuống phong ấn đôi môi nhỏ đang tức giận, đang định thi triển kỹ năng trêu chọc thì do Ngụy Oánh Tuyết giãy giụa chạm vào vết thương, đau đến nỗi Hàn Vũ phải rời khỏi đôi môi thơm ngát kia.
Ngụy Oánh Tuyết nhìn thấy người kia vì mình giãy giụa chạm vào vết thương mà cau mày, vừa đau lòng vừa tủi thân, tủi thân vì những gì người này đã làm với mình, tủi thân vì những tổn thương mình đã chứng kiến hai ngày qua, tủi thân vì trái tim mình vốn không nên đau nhưng lại thật sự rất đau. Nước mắt không kìm được lăn dài trên khóe mắt làm ướt mái tóc.