Chương 51

“Sao lúc nãy không nói, mau quay lại cho bác sĩ kiểm tra lại!” Ngụy Oánh Tuyết kéo Hàn Vũ định quay lại.

“Không cần quay lại kiểm tra đâu, không nghiêm trọng đến vậy, nghỉ ngơi một đêm là khỏi thôi. Cô cho em ở lại một đêm đi, em đến chỗ cô dưỡng thương cho tiện.” Hàn Vũ nịnh nọt.

Ngụy Oánh Tuyết cuối cùng cũng hiểu con bé này đang muốn làm gì, hóa ra là muốn đến nhà mình à: “Nếu không có việc gì thì về trường cho tôi.”

“Cô là giáo viên chủ nhiệm sao có thể không quan tâm đến sống chết của học sinh, cho em ở lại một đêm cũng có sao đâu, nhỡ em về ký túc xá mà đau bụng bọn họ không quan tâm em thì sao!” Hàn Vũ tiếp tục ra vẻ đáng thương để lấy lòng thương hại của người ta.

“Thấy em đáng thương như vậy thì tôi cho em ở lại một đêm vậy, nhưng mà chúng ta nói trước, đến nhà tôi em phải nghe lời.” Cuối cùng Ngụy Oánh Tuyết cũng không nỡ lòng.

“Vâng ạ, em rất ngoan, mọi chuyện cô nói là đúng hết!” Hàn Vũ trong lòng mừng thầm, cuối cùng mưu kế cũng thành công.

Hàn Vũ vừa vào nhà liền ngồi phịch xuống ghế sofa nói: “Cuối cùng cũng về đến nhà rồi, mệt chết em rồi!”

“Đây là nhà tôi chứ không phải nhà em, có biết xấu hổ không hả. Này, em đứng dậy cho tôi, người bẩn chết đi được, mau đi tắm!” Ngụy Oánh Tuyết vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Ngửi ngửi người mình, đúng là có mùi mồ hôi, lúc nãy đánh nhau ra mồ hôi, đứng dậy cởϊ áσ khoác và quần dài, mặc đồ lót đi thẳng vào phòng tắm. Hoàn toàn không sợ người ta nhìn.

“Kia, có quần áo nào cho em mặc không, cho em mượn một bộ với, em tắm xong không có đồ mặc!”

Ngụy Oánh Tuyết đã sớm chuẩn bị cho cô một bộ đồ ngủ và qυầи ɭóŧ mới, còn áσ ɭóŧ thì cô ấy toàn mặc loại thể thao, mình lại không có nên đành để cô ấy… “thả rông” vậy.

“Thơm quá! Cơm nước này là cô làm à?” Hàn Vũ vừa ngửi thấy mùi thơm đã chạy tới.

“Nói nhảm! Không phải ta làm thì chẳng lẽ là ngươi làm?” Nhìn tên khốn này là không thể nói chuyện bình tĩnh được, cũng không biết mình bị làm sao nữa!

Hàn Vũ vui vẻ ngồi xuống thưởng thức tài nghệ của Ngụy Oánh Tuyết: “Cô cũng đừng nói, chín hết rồi đấy, còn về mùi vị thì…”

“Ăn thì ăn, không ăn thì thôi, cho ngươi ăn còn kén cá chọn canh, thật không nên mang ngươi về tự rước phiền toái vào thân!”

“Ngon lắm! Trêu cô đấy, cô xem cô lại nổi nóng rồi, thật là không biết đùa!”

“Ta chính là thế đấy, ngươi một đứa nhóc con đùa với trưởng bối như ta, ngươi thấy có hợp lẽ không? Còn nữa, ngươi thấy ai thuận mắt thì đi tìm người đó, đừng ở đây làm ta bực mình!” Giữa hàng lông mày Ngụy Oánh Tuyết rõ ràng là đang tích tụ rất nhiều tức giận, nhìn thôi đã thấy đáng sợ.

Ánh mắt lạnh lùng đó dọa Hàn Vũ sợ đến mức chọn cách im lặng cúi đầu ăn cơm. Đám quỷ con này đánh nhau làm gì không biết, hại lão tử suýt chết đói, nếu nữ thần nhà mình không cho ăn cơm mà còn phải tự mình xuống bếp thì thật là bi thảm!

Cơm cũng ăn rồi, hoa quả cũng xử lý rồi, đồ ăn vặt trong tủ lạnh cũng vào bụng hết rồi, nằm dài trên giường xoa bụng một cách hài lòng nói: “Có vợ thật tốt!”

Từ phòng tắm bước ra, Ngụy Oánh Tuyết nhìn thấy một đống thức ăn trên bàn cảm thấy vô cùng bất lực: “Không phải ngươi đau bụng sao? Lương thực của ta cả tuần mà ngươi trong chốc lát đã giải quyết hết rồi? Ngươi ăn cũng không thể sạch sẽ chút được sao! Ta thật ngu ngốc, sao lại mang ngươi về chứ, người bệnh thì nên ở trong bệnh viện."