Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Ơi, Em Thật Sự Đang Đánh Quỷ

Chương 50

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ừm! Đau!”

Ngụy Oánh Tuyết tức giận nói với đám “yêu tinh” vẫn chưa đi bên cạnh: “Xem xong náo nhiệt rồi thì còn không đi? Còn em (chỉ tay vào Hàn Vũ) đi theo tôi!”

Hàn Vũ lẽo đẽo theo Ngụy Oánh Tuyết rời đi, lúc đi ngang qua Tiêu Băng còn làm dấu “ok”. Ý nghĩa bên trong e rằng chỉ có Tiêu Băng mới hiểu được.

Mọi người lần lượt giải tán, Tiêu Băng kéo Đan Đan vẫn đang nhìn theo bóng lưng Hàn Vũ rời đi: “Đi thôi, người ta đi xa rồi đấy!”

Đan Đan có chút thất vọng cúi đầu mặc cho Tiêu Băng kéo đi.

“Đan Đan, cậu sẽ không vì Hàn Vũ ra mặt giúp cậu mà thích cô ấy đấy chứ? Tớ nhớ cậu là gái thẳng, thẳng không thể thẳng hơn được nữa!” Tiêu Băng trêu chọc nói.

Vương Đan Đan ánh mắt có chút mơ màng đáp: “Có lẽ vậy, bây giờ tớ cũng không biết mình có còn là gái thẳng nữa hay không.”

Tiêu Băng vỗ tay lên trán thở dài: “Hàn Vũ, em hại người không biết chừng mực à, thật không biết em đã làm hại bao nhiêu thiếu nữ nhà lành rồi!” Nhìn bộ dạng của Tiêu Băng, Đan Đan che miệng cười trộm, hai người cùng nhau đi đến nhà ăn kiếm đồ ăn.

Hàn Vũ bước lên trước chặn Ngụy Oánh Tuyết lại hỏi: “Chúng ta đang đi đâu vậy?”

Ngụy Oánh Tuyết trừng mắt nhìn Hàn Vũ nói: “Còn đi đâu nữa, tất nhiên là đưa em đi cầm máu, không chữa trị kịp thời chẳng lẽ còn để em cứ chảy máu đến chết à?”

“Biết ngay là cô sẽ không bỏ mặc em. Vậy chúng ta đi thôi, đến nhà cô!” Hàn Vũ nói với vẻ rất phấn khích.

“Đến nhà tôi làm gì, nhà tôi đâu phải bệnh viện, em có phải bị đánh ngu rồi không, nói linh tinh gì vậy.” Ngụy Oánh Tuyết nhìn Hàn Vũ với ánh mắt nghi ngờ.

Đúng là EQ bằng không mà, cái này cũng không biết. Hàn Vũ thầm chê bai trong lòng nhưng cũng thấy oán trách, tảng băng này khi nào mới có thể thật sự bị mình kéo xuống nước đây: “Nghe cô, cô nói đi đâu thì chúng ta đi đó!”

Y tá đi ăn cơm nên có một nữ bác sĩ xinh đẹp đang trực ca xử lý vết thương cho Hàn Vũ, Hàn Vũ lại chứng nào tật nấy, cứ nhìn chằm chằm vào mặt người ta, khiến Ngụy Oánh Tuyết đứng bên cạnh tức đến mức muốn cho cô một cái tát.

“Vết thương của em sao lại thế này, máu sao cứ không đông lại được, không được, em phải theo tôi đi làm thêm một bước kiểm tra!” Nữ bác sĩ xinh đẹp nói.

“Chị bác sĩ xinh đẹp ơi, em biết bệnh của em rồi, chị cứ xử lý giúp em là được, còn lại em tự xử lý.”

“Vậy không được, nếu vấn đề nghiêm trọng thì sẽ chết người đấy, phải làm thêm kiểm tra.”

Hàn Vũ vội vàng ngăn nữ bác sĩ xinh đẹp lại: “Thật sự không sao đâu ạ, em chỉ là bị giảm tiểu cầu nên vết thương khó lành thôi, trước đây đã từng kiểm tra ở bệnh viện tỉnh rồi.”

“Biết mình có bệnh này mà còn đánh nhau, em không biết mình không thể bị thương à?” Nâng mắt nhìn Ngụy Oánh Tuyết đứng bên cạnh rồi nói tiếp: “Người làm phụ huynh như cô cũng thật là, biết con bé như vậy mà còn để nó làm loạn!”

Ngụy Oánh Tuyết vội vàng cười xòa: “Vâng vâng vâng, là chúng tôi làm phụ huynh không quản lý nghiêm, sau này nhất định sẽ chú ý!”

Xử lý xong vết thương, Ngụy Oánh Tuyết định đưa con bé này về trường. Hàn Vũ vừa nghe thấy liền bắt đầu bày mưu tính kế giả vờ đáng thương để lấy lòng thương hại: “Cô xem em thế này rồi, tối nay mà về ký túc xá thì ai chăm sóc em chứ, bụng em bị người ta đá đến giờ vẫn còn hơi đau đây này!”
« Chương TrướcChương Tiếp »