Nói xong, Hàn Vũ liền tung một cú đấm thẳng vào ngực Trương Thiệu Binh. Trương Thiệu Binh quả nhiên không thấy đau, không chỉ không thấy đau mà ngay cả ý thức cũng trở nên mơ hồ, trong mơ hồ cảm thấy mình ra quyền đánh về phía Hàn Vũ, còn đánh trúng hay không thì hắn ta đã hoàn toàn mất ý thức.
Nhìn thấy thân thể kia đã hoàn toàn bị ác linh chiếm giữ, Hàn Vũ lập tức hưng phấn tấn công, về chiêu thức, Hàn Vũ không hề chiếm được chút lợi thế nào, chiêu thức mà ác linh này sử dụng vẫn là bộ võ thuật nguyên thủy, thật không biết nơi này nhiều năm trước rốt cuộc là làm gì, nhiều oan hồn uổng tử như vậy vẫn chưa được đầu thai mà còn ở đây vất vưởng. Không ổn, ác linh này lợi hại quá, cứ đánh tiếp thế này e là mình sẽ thua, đang né tránh thì bị trúng một cú đấm vào gò má tuấn tú, khóe miệng Hàn Vũ lập tức chảy máu.
Ngụy Oánh Tuyết lo lắng đến suýt khóc, hai tay đầy mồ hôi, ngay cả tay đang nắm chặt tay Tiêu Băng cũng bị ướt hết: “Cô ấy chảy máu rồi!”
Hàn Vũ lăn một vòng, nửa quỳ trên mặt đất, tức giận nói: “Ra tay cũng thật tàn nhẫn, tiểu gia ta chơi đủ rồi, giờ tiễn ngươi lên đường!”
Hàn Vũ không muốn lãng phí máu quý giá của mình, lấy máu dính vào ngón tay, hướng về phía trán Trương Thiệu Binh tấn công, chấm máu vào giữa trán Trương Thiệu Binh, nhưng ác linh này cũng không chịu thua, khi bị máu ép ra khỏi cơ thể vẫn đá Hàn Vũ một cái, đá Hàn Vũ quỳ xuống đất.
Hàn Vũ ôm bụng thật sự tức giận, mặc kệ có bao nhiêu người đang nhìn mình, lại cắn mạnh vào môi bị đánh bị thương vừa nãy, máu theo khóe miệng nhanh chóng chảy ra.
Hàn Vũ thừa dịp con quỷ vừa bị thương bởi máu của mình còn đang choáng váng, lập tức thừa thắng truy kích phun máu vào người con ác linh, lau miệng bằng lòng bàn tay, dùng lòng bàn tay dính đầy máu vỗ thẳng vào ngực con ác linh!
Ác linh kêu gào thảm thiết: “Máu của ngươi, tại sao lại như vậy, cơ thể của ta, a…”
Cùng với tiếng kêu gào và một làn khói đen, nó biến mất, hồn phi phách tán!
Tiếng kêu gào chỉ có Hàn Vũ và Trần Tiểu Nhã đứng bên cạnh nghe thấy, từng chữ đều chứa đựng sự oán hận, không cam lòng và bất lực. Tiếng kêu gào này dường như còn chạm đến thứ gì đó trong tòa nhà, mang đến cho Hàn Vũ một cảm giác bất an.
Trương Thiệu Binh đang đứng cũng ngã xuống theo ác linh, Hàn Vũ bước tới kiểm tra, xác định không sao chỉ là hôn mê, bèn đứng dậy nói với mấy tên đang ôm đầu ôm mặt đứng bên cạnh: “Còn không mau đỡ hắn ta về đi.”
Mấy tên kia sợ Hàn Vũ lại ra tay, vội vàng nghe lời đỡ Trương Thiệu Binh dậy.
“Đừng nhìn nữa, chỉ là ngất xỉu thôi, lát nữa tỉnh lại là không sao nữa!” Hàn Vũ nói.
“Ờ ờ ờ, biết rồi.” Mấy người vội vàng khiêng Trương Thiệu Binh rời khỏi sân bóng rổ, sợ Hàn Vũ đổi ý! Mọi người xem xong náo nhiệt cũng giải tán.
Hàn Vũ xoa xoa bụng bị đá, l swaggering lắc lư bước ra, học sinh lớp 3 thật sự đoàn kết, không một ai rời đi, đều đang chờ xem vị thần đánh nhau mới đến này, sau này người này chính là niềm tự hào của lớp 3, cũng là đại tỷ của trường.
Hàn Vũ đi đến trước mặt Ngụy Oánh Tuyết, thu lại vẻ lưu manh, cười ngây ngô nhận lỗi: “Em sai rồi!”
Nhìn khóe miệng con bé vẫn còn chảy máu, trong lòng rất đau xót, đưa tay lên sờ khóe miệng bị thương, quan tâm hỏi: “Đau không?”