Chương 48

“Xin lỗi nhé, vừa nãy hơi thiếu chuyên nghiệp, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?” Vẻ mặt của Hàn Vũ vô cùng ngứa đòn, khiến đám người vây xem bên ngoài la ó ầm ĩ.

Trương Thiệu Binh nghiến răng nghiến lợi đáp trả: “Chỉ vì mày là con gái thôi, nếu là con trai thì tao đánh cho mày đến mẹ mày cũng không nhận ra.”

“Dừng lại, ta nhớ ra rồi!” Hàn Vũ lên tiếng cắt ngang lời Trương Thiệu Binh: “Ta nhớ ra rồi, nói đến chỗ nào rồi ấy nhỉ. Vậy đi, các ngươi cùng lên đi, ta hơi vội.”

Nói xong, Hàn Vũ vẫy tay về phía đối phương ra hiệu.

Trương Thiệu Binh tức đến run cả tay, mắng chửi: “Chưa thấy đứa nào láo toét như mày, lên cho tao, gϊếŧ nó!”

Mười người cùng vung nắm đấm xông về phía Hàn Vũ. Hàn Vũ cũng không vội vàng, xoay xoay cổ, vận động vai, lắc lắc tay chân, nghênh đón mười người đang lao tới.

Thế nhưng, ngay khi Trương Thiệu Binh đến gần, Hàn Vũ lại nhìn thấy thứ mà cô ghét nhất! Nhưng thứ này đối với Hàn Vũ đang đánh nhau lại là thứ khiến cô hưng phấn nhất.

Phía sau lưng Trương Thiệu Binh dính chặt một con ác linh, đó là một khuôn mặt đầy phẫn nộ.

Hàn Vũ mỉm cười lướt qua người Trương Thiệu Binh, nháy mắt với con ác linh kia với vẻ khıêυ khí©h.

Ý đồ của Hàn Vũ quá rõ ràng, chính là để cho thứ đó biết mình nhìn thấy nó, khi ra tay phải dốc hết sức lực thì đánh nhau mới đã.

Hàn Vũ né người tránh cú đấm của Trương Thiệu Binh, lùi chân xoay người lại thấy Lưu Siêu, liền xoay người đá một cú đá bay hắn ta! Chỉ nghe thấy tiếng la hét bên ngoài, đặc biệt là tiếng hét của các cô gái.

Tiếp theo, liên tiếp những cú đá bật đã hạ gục hai tên nữa, rồi đến các động tác đá xoay, đυ.ng ngực, gạt cổ đá móc, đè cổ thúc gối, động tác nào cũng hoàn hảo, dứt khoát, không một chiêu nào trượt, một loạt động tác nhanh chóng giải quyết chín tên vô dụng kia. Chỉ còn lại một mình Trương Thiệu Binh đứng đó, không phải vì hắn ta giỏi đánh nên để lại cuối cùng, mà vì hắn ta chịu đòn nhất, lại có thứ đó đỡ đòn, có thể thoải mái phát huy, nên để lại cuối cùng cho vui.

Lúc này, bên ngoài im lặng đến lạ thường, tất cả mọi người đều không ngờ người mới đến lại lợi hại đến vậy, mấy chiêu vừa rồi đánh vào người chắc đau lắm, nhìn mặt mũi méo xẹo của mấy tên bị đánh ngã là biết kết quả rồi. Ngay cả Ngụy Oánh Tuyết cũng thôi vùng vẫy, nhìn màn trình diễn bất ngờ của Hàn Vũ.

Tiêu Băng kích động lay lay Ngụy Oánh Tuyết: “Trời ơi, cô ấy lợi hại quá, không ngờ nhà cô lại lợi hại như vậy.”

Ngụy Oánh Tuyết nghe Tiêu Băng nói, dừng lại khoảng năm giây mới hiểu ra câu nói của cô bé, liền lạnh lùng nhìn Tiêu Băng, nhỏ giọng nói: “Em nói cái gì?”

Tiêu Băng mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng đánh trống lảng: “Không, không, không có gì, em là nói… học sinh giỏi kia lợi hại!” Vừa cười vừa tiếp tục xem, không nói gì nữa.

Trương Thiệu Binh nhìn những người ngã xuống xung quanh, có chút không dám tin, vừa rồi chỉ trong vài chiêu mà bọn họ đã ngã gục rồi? Giọng nói có chút run rẩy: “Đừng lại gần tao!”

Hàn Vũ lắc lư ba bước, vênh váo đi đến trước mặt Trương Thiệu Binh, cười nham hiểm nói: “Yên tâm, lát nữa ngươi sẽ đánh rất hăng, hơn nữa ngươi sẽ không thấy đau!” Sau đó lại nghiêng cổ nói với phía sau Trương Thiệu Binh một câu: “Còn chưa ra tay à? Ta nhìn thấy ngươi đấy!”