Chương 47

Lưu Siêu nghe Hàn Vũ sắp chết rồi mà còn nói chuyện xấc xược như vậy thì tức tối: “Mày nói ai đấy? Chán sống rồi hả?!” Nói xong định xông lên đánh nhau nhưng bị người bên cạnh can lại.

Trương Thiệu Binh nói: “Đừng có vênh váo, lát nữa nếu mày thắng thì trường này mày làm chủ, tao gọi mày là đại ca. Nhưng nếu mày thua thì cút khỏi trường này cho tao, nhìn cái loại nửa nạc nửa mỡ như mày tao thấy ghê tởm.”

Mọi người nghe thấy lời nói sỉ nhục và kỳ thị của Trương Thiệu Binh đều hùa theo cười nhạo.

“Đi đi đi, chúng ta mau ra sân bóng rổ xem náo nhiệt thôi, trận chiến cấp trường không thể bỏ lỡ. Mà con bé tomboy mới đến cũng ghê gớm thật, dám chọc Trương Thiệu Binh bọn họ...”

“Mới đến chắc chưa biết gì đâu, chứ biết thì làm sao dám chọc vào bọn họ. Mà nhìn con bé mới đến cũng vênh váo lắm, nghe nói trưa nay đã đánh Lưu Siêu một trận rồi đấy!”

Hai người vừa đi vừa nói.

Nội dung câu chuyện tình cờ lọt vào tai Ngụy Oánh Tuyết vừa đi ngang qua. Con bé tomboy mới đến chắc chắn là Hàn Vũ: “Ở sân bóng rổ?”

Còn có Trương Thiệu Binh? Ngụy Oánh Tuyết nghe vậy thì tim như nhảy lên tận cổ họng, con nhóc chết tiệt này, chọc ai không chọc lại đi chọc vào đám lưu manh Trương Thiệu Binh.

Lúc này, Ngụy Oánh Tuyết liền chạy như bay về phía sân bóng rổ, mang giày cao gót mà chạy còn nhanh hơn cả bay.

Chạy đến sân bóng rổ thở hổn hển, nhìn con nhóc chết tiệt kia đứng đó, đối diện với bao nhiêu người mà vẫn vênh váo như vậy, thật không biết có phải nó bị dở hơi không: “Hàn Vũ, em đang làm cái gì đấy? Em muốn chết hả? Mau ra đây cho tôi.”

Ngụy Oánh Tuyết cũng không còn cách nào khác, cô không thể ngăn cản Trương Thiệu Binh nên chỉ đành kéo Hàn Vũ lại.

Nửa trường học này là do nhà Trương Thiệu Binh bỏ tiền ra xây dựng, hắn ta ỷ vào nhà giàu thế lực, ở trường hoành hành bá đạo, ra vẻ công tử bột, giáo viên căn bản không làm gì được hắn.

Hàn Vũ rất ngạc nhiên khi thấy Ngụy Oánh Tuyết xuất hiện ở đây, nhưng trận này mình nhất định phải đánh: “Bên kia, chờ chút, cho ta hai phút, ta quay lại ngay!” Nói xong, cô đi về phía Ngụy Oánh Tuyết, nhỏ giọng hỏi: “Sao cô lại đến đây?”

Ngụy Oánh Tuyết tức đến mặt xanh lè: “Em còn hỏi sao tôi đến đây? Em muốn chết phải không? Mau đi theo tôi.”

Hàn Vũ kéo Ngụy Oánh Tuyết đến trước mặt các bạn học lớp mình, nói với Tiêu Băng: “Canh chừng cô ấy cho kỹ, bên kia chưa xong thì không cho cô ấy lại gần nửa bước.”

Lúc này, các bạn trong lớp đều đồng lòng, cùng nhau vây Ngụy Oánh Tuyết ở giữa. Tiêu Băng làm dấu “ok” ra hiệu cho Hàn Vũ yên tâm.

Ngụy Oánh Tuyết tức giận quát đám “yêu tinh” này: “Các em muốn làm gì? Nổi loạn à? Mau thả tôi ra.”

Tiêu Băng khoác tay Ngụy Oánh Tuyết, run giọng nói: “Chúng em cũng bị ép buộc thôi cô ạ, cô xem tình hình bây giờ, Trương Thiệu Binh là ai cô cũng biết, trận này không đánh không được. Cô nhẫn nhịn một chút, coi như chúng em xin cô.”

Ngụy Oánh Tuyết trừng mắt nhìn Tiêu Băng: “Em nói vậy là sao? Đánh nhau mà các em còn cho là đúng à? Thả tôi ra!”

Ngụy Oánh Tuyết vùng vẫy nhưng không thoát khỏi “ma trảo” của đám “yêu tinh” này, chỉ có thể đứng nhìn Hàn Vũ đánh nhau với người ta, trong lòng lo lắng muốn chết.

Tiêu Băng nói xong liền nháy mắt với mọi người, lúc này mọi người đều hiểu ý, cùng nhau giữ chặt Ngụy Oánh Tuyết.