Chương 45

"Anh nói xem, tôi và cô ấy cùng phòng ký túc xá, ngày nào chẳng gặp mặt, hơn nữa còn ngủ chung, tắm chung nữa, anh bảo tôi không gặp cô ấy, anh bạn à, khó lắm đấy.

Tôi nghĩ anh nên tránh xa cô ấy đi thì hơn, nếu để tôi thấy anh đến tìm cô ấy gây phiền phức nữa thì anh sẽ thảm đấy!" Hàn Vũ nói với vẻ cực kỳ kiêu ngạo.

Hàn Vũ thuận tay ném một cái, tên côn đồ kia ngã mạnh xuống đất, ôm tay khóc lóc thảm thiết, nhưng tên này bị đánh rồi mà không biết xấu hổ, vẫn giữ vẻ mặt không cam tâm, hét lên với hai tên đồng bọn đi cùng: "Hai đứa mày lên đi, gϊếŧ chết con nhỏ đó cho tao!" Hai tên kia đang ngây người ra lúc này mới phản ứng lại, cũng vung nắm đấm lao về phía Hàn Vũ.

Hàn Vũ một cú đá cao, rồi lại một cú quét ngang khiến hai tên kia ngã lăn quay xuống đất một cách đẹp mắt, một tên ngã xuống ôm cằm, một tên trực tiếp úp mặt xuống đất ăn bùn, khiến đám đông xung quanh xem mà ngây người.

Hàn Vũ buông Đan Đan ra, vênh váo đi đến trước mặt ba tên đang nằm sõng soài trên đất, nói với vẻ cực kỳ kiêu ngạo: "Bà đây vốn định làm người tốt vài ngày cho qua học kỳ này, nhưng các người lại không cho bà cơ hội này, tự tìm đến cửa chịu đòn thì đừng trách bà đây, nói xem, lớp nào? Ngày nào bà đây ngứa tay sẽ đến tìm các người chơi tiếp!"

Tên côn đồ nhỏ thời thượng nằm ôm tay trên đất dường như vẫn còn chút không phục mà gào lên: "Mày đừng có đắc ý, có giỏi thì tối nay chúng ta hẹn người, solo hay hỗn chiến tùy mày chọn, mối thù này tao nhớ kỹ rồi!"

"Ồ, đây là đang hạ chiến thư đấy à, được thôi, không phải cao thủ thì đừng có dẫn ra, nếu không thì mất mặt đấy!" Nói xong, Hàn Vũ bước lên một bước giẫm lên mắt cá chân của tên kia, hung dữ nói: "Nghe rõ chưa?"

Chỉ nghe thấy tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết từ miệng tên kia phát ra, vừa hét vừa đáp: "Biết rồi, biết rồi."

"Hỏi mày là lớp nào, tên gì? Lỡ mày quên thì tao cũng có thể tìm được mày!" Hàn Vũ tiếp tục hỏi.

"Tao tên là Lưu Siêu, lớp 041."

"Ồ, tôi và lớp các anh đúng là có duyên đấy! Được, vậy tối nay gặp lại nhé!" Hàn Vũ nhấc chân lên, quay người ôm Đan Đan định đi, đột nhiên dừng lại, quay người hét lên: "Mẹ kiếp, mày còn chưa nói cho tao biết tối nay hẹn ở đâu đấy?"

Lưu Siêu đáp: "Sân bóng rổ, ai không đến là cháu!" Nói xong, Lưu Siêu ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Tất cả học sinh đứng xem xung quanh đều rất khâm phục cô học sinh chuyển trường mới đến này, cũng có người cười nhạo cô ta tự phụ. Phải biết rằng sau lưng Lưu Siêu này là Trương Thiệu Binh, học sinh cá biệt số một trường học, là nhân vật không ai dám trêu chọc, nghe nói còn có liên quan đến xã hội đen. Cô gái mới đến này đúng là chán sống rồi.

"Hàn Vũ, cậu không nên chọc vào anh ta, Lưu Siêu đó không phải người tốt, anh ta là côn đồ, tối nay cậu đừng đi nhé, không thể vì tôi mà để cậu bị đánh..." Vương Đan Đan lo lắng nói.

Hàn Vũ lại mỉm cười xoa đầu Đan Đan nói: "Yên tâm, tôi sẽ không sao đâu, chuyện của cậu tôi lo liệu được rồi."

Đan Đan nhìn bộ dạng thờ ơ của Hàn Vũ, càng lo lắng đến mức sắp khóc, xem ra mình không khuyên được cô ấy rồi. Trở về ký túc xá, Đan Đan vội vàng đến cầu xin Tiêu Băng giúp đỡ khuyên can.