Chương 44

Trong giờ thể dục, Hàn Vũ phát huy hết tài năng vận động của mình, những kỹ năng bóng rổ thành thạo, động tác đẹp trai đã thành công thu hút ánh nhìn của các nữ sinh lớp một và lớp ba cùng học thể dục.

Cô dụ dỗ Vương Đan Đan lại đến dưới gốc cây.

Đan Đan không hiểu chuyện gì, lại cho Hàn Vũ uống nước, còn lấy khăn tay ra lau mồ hôi giúp cô.

Hàn Vũ nhìn bộ dạng của Đan Đan rõ ràng là đang mê mẩn mình, lẽ nào lại bẻ cong thêm một người nữa rồi sao!

Ngẩng đầu nhìn cửa sổ kia, Ngụy Oánh Tuyết quả nhiên đang đứng đó nhìn về phía bên này. Màn trình diễn của mình cô ấy đã nhìn thấy, Hàn Vũ cười tà ác vẫy tay với người đứng bên cửa sổ, tiếp tục màn thân mật với Vương Đan Đan.

Người ở trên lầu nhìn màn trình diễn của tên tiểu hỗn đản này cả buổi sáng, nhìn dáng vẻ rất nhiều cô gái nhỏ mê mẩn cô ta đến chảy nước dãi, mặt hồ tưởng như bình lặng đã nổi lên sóng to gió lớn.

Chỉ có chủ nhân không muốn thừa nhận là mình vẫn đang cố kìm nén, bàn tay nắm cốc nước vì dùng sức quá mạnh mà nổi cả gân xanh, vẫn đang cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ "Không liên quan đến mình, không liên quan đến mình".

"Bạn học Đan Đan, mấy ngày hôm nay tôi mới đến nên hơi quá đà một chút, bây giờ đang trên núi hết tiền rồi, cậu xem cậu có thể mời tôi được không, cậu hiểu ý tôi mà!" Hàn Vũ nháy mắt liên tục.

"Mời cậu ăn trưa phải không, vậy thì nói thẳng ra đi, tôi có keo kiệt đâu!" Nhìn bộ dạng của Hàn Vũ là biết cô đang giở trò gì rồi.

Tiết thể dục cuối cùng kết thúc, hai người cùng nhau đến nhà ăn, Hàn Vũ được một bữa trưa miễn phí ngon lành, đang lúc ăn no kéo Đan Đan về ký túc xá thì ba nam sinh chặn đường hai người.

Một nam sinh ăn mặc hơi quá thời thượng lên tiếng, giọng điệu rất khıêυ khí©h: "Tên không nam không nữ này, mới chuyển đến chưa được hai ngày mà đã ngông cuồng như vậy, không biết Đan Đan là hoa đã có chủ rồi sao! Mày tránh xa cô ấy ra, nghe rõ chưa, nếu để tao thấy mày đi cùng Đan Đan nữa thì cẩn thận bị đánh đấy."

Hàn Vũ ghé sát tai Đan Đan hỏi: "Anh ta là bạn trai cậu à?"

Đan Đan rất tức giận, tên cặn bã khóa trên này theo đuổi cô đã được một thời gian rồi, cô đã nói rõ là mình không thích anh ta rồi, nhưng anh ta vẫn không từ bỏ ý định.

Bây giờ lại làm ầm ĩ như vậy thật là đáng ghét: "Anh ta không phải bạn trai tôi, đúng là đang theo đuổi tôi nhưng tôi không thích anh ta, cậu xem anh ta trông như vậy, tôi có mù đâu mà cái gì cũng nhận!" Đan Đan kéo Hàn Vũ nói nhỏ: "Chúng ta đi thôi, kệ anh ta, anh ta là tên vô lại nổi tiếng, lát nữa đánh cậu thì làm sao bây giờ!"

"Vì không muốn anh ta làm phiền cậu phải không, được thôi, việc này tôi giúp cậu, coi như báo đáp bữa cơm này!" Hàn Vũ ôm Đan Đan nói đùa. "Không muốn anh ta làm phiền cậu nữa phải không, được thôi, việc này tôi giúp cậu, coi như báo đáp bữa cơm này!"

Nam sinh thấy Hàn Vũ ôm Đan Đan mà không để mình vào mắt liền tức giận chửi ầm lên: "Mày muốn chết phải không, buông tay ra, tao đảm bảo đánh mày đến nỗi mẹ mày cũng không nhận ra mày!" Nói xong liền vung nắm đấm lao về phía Hàn Vũ.

Mọi người đều không ngờ Hàn Vũ không hề né tránh, đứng yên tại chỗ, một tay ôm Đan Đan, một tay chặn nắm đấm đang lao tới, dùng lực cổ tay trực tiếp bẻ cong nắm đấm đang đánh tới, đau đến nỗi tên côn đồ kia kêu la thảm thiết!