Tiêu Băng cũng không chắc chắn “Đáng lẽ sẽ tin tưởng chứ, bây giờ chúng ta cũng đang đánh cược, hy vọng Diệp Tử số mệnh tốt, Thiến Thiến sẽ tin tưởng. Còn có một chuyện tôi rất ngạc nhiên, cậu ra ngoài ăn khuya một bữa là có cách rồi? Nói nghe xem cách gì?”
Hàn Vũ vẫn chưa nói ra chuyện của Trần Tiểu Nhã, vì cô cho rằng Trần Tiểu Nhã không muốn người khác chú ý đến mình, tốt nhất là trong trường học nên trong suốt thì hơn.
Bây giờ nhớ lại lúc Trần Tiểu Nhã tháo cặp kính quê mùa đó xuống, khuôn mặt cô ấy cũng khá xinh xắn, đôi mắt nhìn đời biết bao nhiêu người của mình liếc mắt một cái đã nhìn ra cô ấy ngồi ở góc nhà ăn.
Cô ấy đeo kính để che giấu nhan sắc của mình. Đúng vậy, đúng vậy, những người như họ làm việc đều rất khiêm tốn.
Sáng hôm sau, Thiến Thiến đến gõ cửa: “Hàn Vũ, chị Băng, mau mở cửa.”
Cao Mai ngủ ở cửa mở cửa cho Thiến Thiến, người này xông thẳng vào lay mạnh Hàn Vũ: “Cậu mau dậy đi, đừng ngủ nữa, chị Băng, dậy mau!!!”
Hàn Vũ bị Thiến Thiến lay đến choáng váng: “Chị gái, chị làm cái gì vậy? Gϊếŧ người à? Sáng sớm tinh mơ đã phát điên!”
Tiêu Băng dụi mắt ngồi dậy nhìn Thiến Thiến nói: “Nhìn cậu thế này là tin rồi?”
Thiến Thiến cười hì hì nói: “Ừ tin rồi, tôi đấu tranh tư tưởng cả đêm cuối cùng cũng tin rồi!”
Hàn Vũ có cảm giác muốn khóc, ngủ ngon lành bị lay dậy: “Tin rồi thì chị không đi làm việc chính, đến hành hạ tôi làm gì.”
“Tôi không phải là tìm hai người đi khuyên nhủ cô ấy cùng sao, tôi cũng không biết cách nói của cậu. Hai người mau dậy đi, mau chóng sửa soạn xong tôi gọi cô ấy xuống lầu chúng ta nói chuyện!”
Hàn Vũ u oán kêu lên: “Chị Băng, sao chị ấy lại nóng tính như vậy, trạng thái này cứ như là được tiêm máu gà ấy, giấc ngủ nướng của tôi lại tan thành mây khói rồi.”
Tiêu Băng cũng vừa ngáp vừa chậm rãi đứng dậy mặc quần áo: “Đừng than thở nữa, mau dậy đi, nếu không lát nữa chị ấy lại đến nhìn chằm chằm cậu mặc quần áo, nhìn cậu làm xong mọi việc rồi mới lôi cậu đi. Chị ấy bị mắc chứng cưỡng chế!”
“Đan Đan, ba người này bị điên rồi sao!” Cao Mai nhìn mà ngơ ngác. “Cậu vẫn chưa quen à! Chị Băng và Thiến Thiến vốn đã không bình thường, người mới đến này vừa nhìn là biết không phải người, cho nên ba người họ cùng nhau thần thần bí bí chắc chắn là chuyện bình thường.”
.Đan Đan trả lời một cách thản nhiên.
Hàn Vũ sửa soạn xong xuôi liền đến ký túc xá của Thiến Thiến tìm người, nhưng người trong ký túc xá lại nói với họ rằng Thiến Thiến và Diệp Tử đã xuống lầu rồi, bảo họ đến sân bóng rổ.
Thiến Thiến, chúng tôi đến rồi! Tiêu Băng và hai người đứng bên cạnh sân bóng rổ chào hỏi: “Cậu nói với Diệp Tử thế nào vậy, cô ấy nói gì?”
“Haizz, Diệp Tử, hay là cậu tự nói đi!” Thiến Thiến ném thẳng vấn đề cho người trong cuộc.
Diệp Tử dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Hàn Vũ nói: “Thiến Thiến đã nói với tôi rồi, cậu chắc chắn những gì cậu nói đều là sự thật?”
“Những gì tôi đã nói với cậu trước đây đều là sự thật, hơn nữa cậu phải làm theo lời tôi nói thì tôi mới có thể giúp cậu được!” Hàn Vũ đáp.
“Vậy chuyện của tôi ba người phải đảm bảo không nói cho người khác biết!”
Sau khi ba người cam đoan chắc chắn, Diệp Tử cuối cùng quyết định hôm nay sẽ làm theo lời Hàn Vũ, sẽ để mẹ nhanh chóng sắp xếp liên hệ bệnh viện để phẫu thuật.