Chương 40

Trần Tiểu Nhã nói: “Ngày tháng năm sinh và giờ sinh của cậu biết không.”

Hàn Vũ đáp: “Ngày tháng năm sinh thì biết, giờ sinh thì không biết.”

Trần Tiểu Nhã nhìn đứa ngốc Hàn Vũ này có chút bất lực nói: “Nhớ kỹ, ở đây ít xen vào việc của người khác, nơi này chắc cậu cũng đã thấy rồi, đặc biệt là cánh cửa ở tầng hai ký túc xá. Tôi chỉ nói đến đây thôi, tự cậu lo liệu lấy!”

Hàn Vũ lại nghĩ đến chuyện của Diệp Tử, có lẽ cô ấy có cứu rồi, vị học tỷ Tiểu Nhã này nói không chừng có thể cứu mạng Diệp Tử “Học tỷ biết đuổi quỷ không?”

“Cậu có việc?”

Hàn Vũ nghe vậy, đây là biết rồi, cho dù không biết cũng có người quen biết, vội vàng nói: “Là thế này...” Hàn Vũ lại kể chuyện của Diệp Tử cho Trần Tiểu Nhã nghe một lần nữa.

Trần Tiểu Nhã suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu khuyên cô ấy nhanh chóng đến bệnh viện bỏ đứa bé đi, những chuyện khác đừng xen vào.”

Hàn Vũ nói: “Vì cậu biết đuổi quỷ tại sao không giúp cô ấy, chúng ta không thể trơ mắt nhìn một thiếu nữ đang độ tuổi đẹp nhất cứ thế bị con quỷ nhỏ này hành hạ chứ.”

Trần Tiểu Nhã nghe Hàn Vũ nói vậy liền có chút tức giận: “Cậu biết cái gì, nơi này đâu phải muốn ra tay là ra tay được. Haizz thôi được rồi, muốn cứu cô ấy cũng được, cậu đi thuyết phục cô ấy, bảo cô ấy trong vòng hai ngày này nhất định phải đến bệnh viện, trong thời gian ở bệnh viện cậu và tôi sẽ đi xử lý con quỷ nhỏ đó, đến lúc đó dùng máu của cậu để con quỷ nhỏ đó vĩnh viễn biến mất, chuyện này không thể kinh động đến những hồn ma ở đây, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn.”

Hàn Vũ nghe mà có chút mơ hồ, chỉ hiểu được phần của Diệp Tử, còn lại thì không hiểu, nhưng có một điều duy nhất hiểu được đó là nghe lời Trần Tiểu Nhã chắc chắn không sai. “Chị Băng, nói với chị một chuyện, bây giờ có cách cứu Diệp Tử rồi, nhưng nhất định phải để cô ấy phối hợp, bây giờ cô ấy không tin lời tôi nói, phải làm sao bây giờ?”

Tiêu Băng suy nghĩ hồi lâu quyết định nói chuyện này cho Thiến Thiến biết, biết đâu Diệp Tử sẽ nghe lời Thiến Thiến nói. Nhưng Thiến Thiến có tin vào tất cả những chuyện này không? Điều này khiến hai người có chút khó xử, sau khi suy nghĩ kỹ càng vẫn quyết định nói cho Thiến Thiến biết, Hàn Vũ thở dài nói: “Chị Băng, chị đi tìm Thiến Thiến đi, chúng ta nói chuyện này cho cô ấy biết, còn có thể thành công hay không thì phải xem mạng của Diệp Tử rồi.”

Tiêu Băng đến ký túc xá của Thiến Thiến gọi cô ấy ra, nói chuyện của Diệp Tử cho cô ấy nghe xong, Thiến Thiến cũng sững sờ: “Không thể nào, Tiêu Băng, cậu có đồng bọn rồi liền bắt đầu đem tôi ra đùa giỡn sao.”

“Những gì tôi vừa nói đều là sự thật, mong cậu có thể tin tôi cứu Diệp Tử một mạng.” Hàn Vũ nghiêm túc nói.

Tiêu Băng cũng rất nghiêm túc nói: “Thiến Thiến, bình thường tôi hay nói đùa, nhưng chuyện nghiêm túc tôi có bao giờ nói đùa đâu, tôi nghĩ cậu hiểu tôi mà. Hãy tin những gì Hàn Vũ nói, giúp đỡ Diệp Tử. Tôi nghĩ cũng chỉ có cậu mới có thể khuyên nhủ cô ấy. Hàn Vũ hoàn toàn có thể mặc kệ cô ấy, nhưng người ta tốt bụng không muốn một thiếu nữ đang độ tuổi đẹp nhất cứ thế lụi tàn...”

Ba người ngồi xổm ở nhà vệ sinh lớn hút một điếu thuốc rồi trò chuyện một lúc thì ai về phòng nấy. Hàn Vũ hỏi Tiêu Băng: “Như vậy thật sự được sao? Thiến Thiến có thể nghĩ thông sao?”