Chương 39

Cô gái vẫn không để ý đến Hàn Vũ, thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn cô lấy một cái mà chỉ cúi đầu ăn cơm. Hàn Vũ quyết tâm phải làm quen với học tỷ đặc biệt này, liền ngồi đối diện nhìn cô gái ăn cơm. Hàn Vũ cảm thấy cô gái này có một thứ gì đó đặc biệt thu hút mình, nhưng lại không nói rõ được là gì, vẻ ngoài bình thường, ít nói hoàn toàn không phải tiêu chuẩn kết bạn của Hàn Vũ, nhưng trên người cô ấy như có một lực hút khiến Hàn Vũ muốn làm quen.

Cô gái ăn hết hạt cơm cuối cùng trong đĩa, dùng khăn giấy lau miệng mới chính thức nhìn Hàn Vũ nói: “Cậu là con gái đúng không, ngồi đợi tôi lâu như vậy chỉ để muốn làm quen với tôi? Tại sao?”

Hàn Vũ thấy người này cuối cùng cũng nói chuyện với mình liền vui vẻ đáp: “Không biết nữa, chỉ là muốn làm quen với cô thôi, cô tên gì vậy?”

“Tôi tên là Trần Tiểu Nhã, cậu nhớ kỹ đấy!” Cô gái đẩy kính lên đáp.

“Học tỷ Tiểu Nhã, vậy chúng ta có thể kết bạn được không? Tôi là Hàn Vũ lớp 053 mới chuyển đến mấy hôm nay.”

Trần Tiểu Nhã nhẹ nhàng đáp: “Tôi biết rồi, Hàn Vũ lớp 053 mới chuyển đến!” Nói xong liền đứng dậy rời đi.

Hàn Vũ vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa nói: “Học tỷ Tiểu Nhã, chị gầy quá, bình thường chị thích làm gì, nhà chị ở đâu vậy.” Blah blah blah nói một tràng, kết quả người ta một câu cũng không trả lời! Nhìn thấy người ta đi vào cửa hàng tạp hóa cũng đi theo vào “Thật là ăn ý, tôi cũng đến đây, chúng ta đúng là nên làm bạn.” Kết quả là người ta vẫn không để ý đến cô. Hàn Vũ xách một đống đồ ăn vặt tiếp tục đi theo Trần Tiểu Nhã ra khỏi cửa hàng tạp hóa, trên đường về ký túc xá, một con ma nam tóc tai bù xù ăn mặc như ăn mày đang lang thang trên đường nhỏ, nếu đi song song với Trần Tiểu Nhã thì Hàn Vũ chắc chắn sẽ đυ.ng phải con ma đó, Hàn Vũ chọn cách nghiêng người nhường đường cho con ma, nhưng hành động này lại khiến Trần Tiểu Nhã dừng bước.

Trần Tiểu Nhã tháo cặp kính dày cộp xuống nhìn Hàn Vũ, ánh mắt sắc bén quét từ trên xuống dưới toàn thân Hàn Vũ, cuối cùng nhìn Hàn Vũ hỏi: “Cậu nhìn thấy?”

Hàn Vũ bị ánh mắt đó làm cho giật mình, đó là một ánh mắt sắc bén và lạnh lùng, bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm có cảm giác bị áp bức đến nghẹt thở, nhưng khi nghe Trần Tiểu Nhã hỏi mình thì lại có chút kinh ngạc, Hàn Vũ cũng buột miệng hỏi: “Cậu cũng nhìn thấy?”

Lúc này, con ma luộm thuộm kia bay lại, nhưng đúng lúc này, Trần Tiểu Nhã lại trừng mắt nhìn con ma đó quát lớn một tiếng: “Cút!”

Không ngờ một chữ này lại lợi hại như vậy, con ma đó sợ hãi đến mức lập tức biến mất.

Hàn Vũ lập tức mở mang tầm mắt: “Trời ơi, cậu lợi hại thật, chỉ một chữ đã đuổi nó chạy, cậu thật là giỏi.”

Trần Tiểu Nhã đeo kính vào nhìn Hàn Vũ hỏi: “Nói đi, sao cậu lại nhìn thấy những thứ này?”

Hàn Vũ như gặp được người cùng cảnh ngộ liền vô cùng hưng phấn nói: “Tôi từ nhỏ đã nhìn thấy rồi, cậu thật lợi hại, một tiếng đã dọa cho chúng chạy mất, nhưng tôi cũng không tệ, máu của tôi có thể khiến chúng hồn phi phách tán.”

“Có thể cho tôi biết bát tự của cậu không?” Trần Tiểu Nhã hỏi.

Hàn Vũ gãi đầu có chút ngại ngùng đáp: “Chuyện cao siêu này thì tôi không biết, để ngày mai tôi hỏi mẹ rồi nói cho cậu biết.”