“Lúc về cậu thấy cô ấy rồi à? Vậy, cái thứ đó trên người cô ấy đến mức nào rồi?”
Hàn Vũ ngồi dậy, nhìn thẳng vào Tiêu Băng đáp: “Một tay đã thò hẳn vào trong rồi, chắc là âm khí đã kết nối với huyết khí của thai nhi rồi.”
“Cũng không thể không quản chứ, dù sao cũng là bạn học. Cậu đừng ăn nữa, mau nghĩ cách đi.”
“Tôi có thể làm gì được chứ, tôi chỉ biết dùng máu đuổi quỷ, những thứ cao siêu như âm khí thì tôi không biết, đã dính vào nhau rồi thì tôi bó tay. Trừ khi có một người biết trừ tà, tốt nhất là hiểu biết về thuật Mao Sơn, có lẽ có thể cứu Diệp Tử. Thôi để sau đi, chị Băng, tôi đói rồi, chúng ta xuống lầu kiếm gì ăn đi!” Hàn Vũ xoa bụng nói.
“Cậu là heo à, bữa tối không phải đã ăn rồi sao, giờ lại đói nữa, mới hai tiếng đồng hồ!” Tiêu Băng nói với vẻ mặt ghét bỏ.
Hàn Vũ kéo Tiêu Băng ra ngoài: “Đi thôi, tiện thể mua chút đồ uống về.”
Vào nhà ăn, Hàn Vũ liền lao thẳng đến quầy đồ ăn vặt, thật xui xẻo là sao người thu tiền ở quầy mì cay lại là bông hoa của nhà ăn chứ, Hàn Vũ muốn quay đầu bỏ cuộc không ăn khuya nữa, nhưng bụng đói cồn cào nên đành phải cắn răng gọi một bát.
Tiêu Băng thấy bông hoa nhà ăn cứ liếc mắt nhìn Hàn Vũ, liền cười trêu chọc: “Hai người đúng là có duyên, nhìn xem bông hoa nhà ăn cứ nhìn cậu kìa, người ta mới 20 tuổi, chỉ hơn chúng ta vài tuổi, nghe nói là nhà khó khăn nên bỏ học sớm ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, cô gái tốt như vậy, hay là cậu rước về đi.”
“Chị Băng mời về cho, không phải chị có việc sao? Về đi, ở đây không cần chị nữa.” Hàn Vũ làm động tác mời Tiêu Băng nói.
Lúc này, Hàn Vũ nhìn thấy một cô gái khá đặc biệt ngồi ở góc nhà ăn, khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, đeo một cặp kính, trông có vẻ hơi cô độc nhưng lại cảm thấy cô gái này có gì đó khác biệt. “Chị Băng, chị xem cô gái đằng sau kia có quen không?” Hàn Vũ dùng tay chỉ cho Tiêu Băng xem.
Tiêu Băng liếc nhìn rồi đáp: “Cô ấy à, biết nhưng không quen, cô ấy là học tỷ của chúng ta, lớp 041, trông cũng không nổi bật, bình thường cũng rất yên tĩnh, hầu như không có ai qua lại với cô ấy, tên là gì thì không biết, nghe nói cô ấy rất đặc biệt, không ai muốn kết bạn với cô ấy. Cậu có thể hỏi người nhà cậu, tiếng Anh lớp 041 cũng là người nhà của cậu dạy.”
“Chị Băng, chị về trước đi, tôi có chút việc!”
“Không thể nào, một người không nổi bật như vậy mà cậu cũng muốn tán sao?” Tiêu Băng đầy mặt kinh ngạc.
“Về nhanh đi, tôi sẽ về ngay, lúc đó sẽ mua đồ ăn ngon cho chị!” Hàn Vũ ra hiệu cho Tiêu Băng mau đi đừng cản trở cô.
Hàn Vũ đứng dậy đi đến trước mặt cô gái không nổi bật này, đến gần mới phát hiện ra da cô gái này thật sự rất trắng, trắng đến mức có chút thiếu sức sống, cặp kính đen dày cộp che mất một nửa khuôn mặt trái xoan xinh xắn, nếu bỏ cặp kính ra thì chắc hẳn cô gái này cũng là một tiểu mỹ nữ, ít nhất là đẹp hơn Diệp Tử.
Hàn Vũ ngồi xuống đối diện cô gái, mỉm cười chào hỏi: “Xin chào, tôi tên là Hàn Vũ, có thể kết bạn với cô được không?”
Cô gái đẩy gọng kính dày cộp lên nhìn Hàn Vũ, không để ý đến cô mà tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Điều này khiến Hàn Vũ rất nản lòng, đây là lần đầu tiên cô chủ động bắt chuyện mà thất bại. Điều chỉnh lại cảm giác thất bại, Hàn Vũ lại nở nụ cười vô hại nói: “Học tỷ sao không để ý đến tôi vậy, tôi thật lòng muốn kết bạn với học tỷ mà.”