Chương 37

Hàn Vũ gõ cửa lớp, Ngụy Oánh Tuyết bên trong vẫn tiếp tục giảng bài, không có ý định đáp lại mình, bất đắc dĩ cô chỉ có thể cắn răng đẩy cửa bước vào lớp. Vừa bước vào liền nghe thấy một giọng nói lạnh lùng: “Ra ngoài, tôi không cho cô vào!”

Là lỗi của Hàn Vũ, đi học trễ lại còn ôm người khác để cô ấy nhìn thấy, cô ấy giận là phải, cúi đầu thành khẩn nói: "Thưa cô, em sai rồi, không nên đi học trễ, lần sau không dám nữa, cô cho em vào lớp học đi!"

“Ra ngoài, đứng phạt ở cửa!”

Hàn Vũ nhìn thấy ánh mắt tức giận của người kia liền nản lòng thoái chí mà ra cửa đứng phạt một lúc.

Sau đó Hàn Vũ ấm ức nói chuyện với Tiêu Băng khi được tha: “Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng bây giờ đến tìm cô ấy, cô ấy sẽ không để ý đến tôi đâu, tôi bây giờ không được chào đón.”

Tiêu Băng nhìn bộ dạng của Hàn Vũ, cười nói: “Vậy thì đừng nhìn nữa, bây giờ cũng chẳng làm được gì, cơm nước xong rồi, kể tôi nghe đi.”

“Ừ, nhìn hai người họ tôi thấy bực mình! Không nhìn nữa, không nhìn nữa, tôi kể cho cô nghe...” Hàn Vũ kể lại chuyện của Diệp Tử, chuyện con quỷ nhỏ và việc mình nhìn thấy ma cho Tiêu Băng nghe. Tiêu Băng nghe mà sững sờ.

“Tôi đã nói rồi, tôi nói ra cô cũng chẳng tin!” Hàn Vũ có chút chán nản nói, vẫn không có ai tin mình.

“Không, tôi tin cậu, chỉ là lượng thông tin cậu vừa đưa ra hơi nhiều, tôi cần phải tiêu hóa đã!” Tiêu Băng trả lời Hàn Vũ rất chân thành.

Hàn Vũ rất ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức có chút luống cuống, đây là lần đầu tiên trong đời có người nghe xong liền tin mình: “Cô thật sự tin tôi?”

“Xem ra có rất nhiều người coi cậu là kẻ điên rồi. Tôi thật sự tin cậu. Tối qua cậu đυ.ng vào cánh cửa kia, phản ứng của cậu tôi đã biết cậu còn có chuyện, chỉ là chuyện của cậu khiến tôi quá bất ngờ, đúng là kinh hãi.” Vẻ mất mát, cùng với sự kỳ vọng lộ ra sau khi có người tin tưởng, khiến cô không khỏi có chút đau lòng cho người này.

Hàn Vũ kích động tiến lên ôm chầm lấy Tiêu Băng, xúc động nói: “Tôi yêu cô quá, tri kỷ của tôi chính là chị Băng!” Nói rồi hôn mạnh lên mặt Tiêu Băng một cái.

Cảnh tượng ôm hôn này đều lọt vào mắt Ngụy Oánh Tuyết. Đồ khốn kiếp, sáng một đứa trưa lại một đứa, chỉ trách gϊếŧ người phạm pháp, nếu không sẽ xử lý ngay tại chỗ cho rồi.

Ngụy Oánh Tuyết tức giận đến nỗi bẻ gãy cả đôi đũa đang cầm trên tay, cũng không ăn nữa mà đứng dậy rời khỏi nhà ăn.

Hành động của Ngụy Oánh Tuyết khiến Trương Phong có chút ngơ ngác, cô Ngụy này làm sao vậy?

Vừa rồi còn tốt mà, quay đầu lại nhìn thấy hai người đang ôm nhau phía sau, lắc đầu cười rồi tiếp tục ăn cơm.

Trương Phong chỉ cho rằng Ngụy Oánh Tuyết tức giận vì học sinh lớp mình có hành động không đứng đắn ở nơi công cộng như nhà ăn.

Hàn Vũ sau khi hưng phấn xong quay đầu lại không thấy Ngụy Oánh Tuyết, nhưng lúc này sự hưng phấn đủ để bù đắp cho sự mất mát này.

Đêm xuống, Hàn Vũ vẫn nhìn thấy Diệp Tử, cô ấy không nghe lời rời khỏi trường. Nhìn thấy một tay của con quỷ nhỏ đã thò hẳn vào bụng Diệp Tử, Hàn Vũ có chút sốt ruột nhưng cũng có chút thất vọng. Phải làm sao bây giờ.

“Này, tôi thấy Diệp Tử rồi, cô ấy không nghe lời cậu vẫn ở trong ký túc xá, phải làm sao bây giờ.”

Hàn Vũ đang nằm dài trên giường ăn vặt, nghe Tiêu Băng nói đến Diệp Tử cũng thở dài: “Tôi có thể làm gì được chứ, cô ấy không tin tôi.”