Sau khi suy nghĩ kỹ, Hàn Vũ quyết định hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Diệp Tử, tớ có thể hỏi cậu một câu được không?”
“Cậu cứ nói!”
Hàn Vũ có chút ngại ngùng hỏi: “Cậu có thai phải không?”
Câu hỏi của Hàn Vũ khiến Diệp Tử hoảng hốt, chuyện này cô chưa nói với ai, sao cô ấy lại biết được. Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ bừng vì xấu hổ.
Biểu cảm của Diệp Tử đã nói lên tất cả, vậy là có thể giải thích được hành động của con quỷ nhỏ này rồi, tìm người mang thai hộ, thật đáng sợ! "Cậu định làm gì? Chẳng lẽ muốn sinh đứa bé ra sao?"
Vừa nghe đến việc sinh đứa bé, Diệp Tử vội vàng trả lời: “Làm sao tớ có thể giữ đứa bé này được, tớ còn nhỏ như thế, vẫn còn là học sinh, làm sao có thể sinh con!”
“Vậy nếu không muốn thì bỏ đi, tranh thủ lúc nó còn nhỏ, người khác chưa nhìn ra.” Ghét nhất loại người vô trách nhiệm này.
Diệp Tử nói: "Nhưng tớ biết nói sao với gia đình đây, chuyện lớn như vậy, tớ không tự xử lý được, bây giờ tớ cũng đang rất lo lắng!"
Hàn Vũ bước tới nắm lấy vai Diệp Tử, nghiêm túc nói: “Cậu phải nói cho gia đình biết, bỏ đứa bé đi, cậu không tự xử lý được đâu, nhất định phải nghe lời tớ.”
Diệp Tử nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hàn Vũ có chút sợ hãi, nhưng những gì cô ấy nói đều là sự thật, nếu chuyện này bị lộ ra ngoài thì có lẽ cả đời này sẽ bị hủy hoại, đừng nói đến việc sau này sẽ có tương lai tốt đẹp gì.
Nhìn thấy Diệp Tử đang dao động, xem ra những lời mình nói đã có tác dụng, nhưng mục đích chính của mình không phải là lo lắng cô ấy có thực sự bỏ đứa bé hay không mà là con quỷ nhỏ này, nếu không xử lý con quỷ nhỏ này trước, e rằng trước khi bỏ đứa bé, Diệp Tử sẽ gặp chuyện không may. “Còn một việc nữa cậu phải nghe lời tớ, nhất định phải nghe lời tớ!”
Diệp Tử hơi hoang mang, người mới gặp lần thứ hai mà đã biết bí mật của mình, còn bắt mình làm theo lời cô ấy, nhưng mình lại muốn tin tưởng cô ấy, người này sẽ không hại mình, Diệp Tử tin chắc vào phán đoán của mình, đáp lại: “Cậu nói xem, bảo tớ làm gì?”
“Diệp Tử, cậu nghe cho kỹ, tối nay cậu phải về nhà, trước khi trời tối phải rời khỏi trường học, tốt nhất là hai ngày tới đi bệnh viện bỏ đứa bé đi.”
Hàn Vũ cắn ngón tay mình, bôi máu lên cổ Diệp Tử. Hàn Vũ rất muốn dùng máu bôi trực tiếp lên người con quỷ nhỏ, nhưng một nửa bàn tay của con quỷ đã chui vào bụng Diệp Tử, nếu để con quỷ nhỏ biến mất, thì không thể đảm bảo nửa bàn tay trong bụng có biến mất hay không.
Hành động của Hàn Vũ khiến Diệp Tử ngẩn người, người này bị sao vậy? Tại sao lại cắn ngón tay của mình rồi bôi máu lên người mình? "Cậu làm gì vậy?"
“Đừng lau máu đi, máu này dùng để cứu mạng cậu đấy, trước khi bỏ đứa bé thì không được lau máu đi, tốt nhất là cậu nên tin lời tớ.”
Diệp Tử nhìn hành động của Hàn Vũ càng hoảng sợ hơn: “Cậu bị điên à!”
Hàn Vũ vội vàng giải thích: “Đừng sợ, nghe tớ nói, gần đây cậu có phải cảm thấy rất lạnh không, người khác không lạnh mà chỉ có cậu lạnh.”
Diệp Tử ngừng giãy giụa, nhìn Hàn Vũ với vẻ mặt rất ngạc nhiên, đáp: "Đúng vậy, sao cậu biết!"
“Tớ không thể nói nhiều với cậu, tóm lại cậu phải tin tớ, tớ đang cứu mạng cậu chứ không phải hại cậu.” Hàn Vũ thở dài nói tiếp: Tớ chỉ nói đến đây thôi, còn cậu tin hay không thì tùy. Tin thì làm theo, không tin thì thôi! Nói xong, Hàn Vũ quay người đi về phía lớp học, đã vào lớp muộn hơn mười phút rồi, mình còn vào được nữa không?