Chương 35

Thật muốn bóp chết nó. Nhìn trái nhìn phải, nàng rất hài lòng với dung mạo của mình, xinh đẹp thế này mà tên hỗn đốn đó dám nói mình lãnh đạm, xem ra tiết sau phải dạy dỗ nó một trận!

Ngụy Oánh Tuyết chỉnh lại lớp trang điểm và chiếc áo sơ mi bị nhàu lúc nãy, rồi rời khỏi văn phòng, hướng về lớp học.

Hàn Vũ vui vẻ đến mức bước đi như bay, vênh váo trở về lớp. Vừa xuống cầu thang, cô lại nhìn thấy Diệp Tử đang khóc nức nở bên lan can.

Khi Hàn Vũ đi xuống đối diện với Diệp Tử, cô nhìn thấy con quỷ nhỏ đi theo Diệp Tử, hành động của nó lúc này khiến cô rợn tóc gáy.

Con quỷ nhỏ đang ôm chặt bụng Diệp Tử, dường như muốn chui vào trong. Hàn Vũ từng bước tiến lại gần Diệp Tử, con quỷ nhỏ quay đầu lại, hung dữ nhìn Hàn Vũ đang đến gần.

Nhìn vẻ mặt của con quỷ nhỏ, Hàn Vũ chỉ thấy buồn cười chứ không hề sợ hãi. ‘Nhóc con, ta sợ ngươi sao? Ban ngày nhìn ngươi chẳng đáng sợ chút nào, ban đêm thì còn có chút thú vị đấy.’

Hàn Vũ nhìn con quỷ nhỏ với vẻ mặt khıêυ khí©h. "Diệp Tử, sao cậu lại khóc? Sao lại đứng đây?"

“Cho tớ dựa vào vai cậu một lát được không?” Diệp Tử yếu ớt nói.

Hàn Vũ không chịu được cảnh phụ nữ khóc lóc, tiến đến gần Diệp Tử, để cô ấy dựa đầu lên vai mình: “Khóc đi, dù không biết tại sao cậu khóc, nhưng cứ yên tâm mà khóc trên vai tớ, khi nào khóc xong nếu muốn thì kể cho tớ nghe, tớ sẽ làm thùng rác cho cậu trút hết những điều không vui!”

Lúc này, tiếng chuông vào lớp vang lên, Ngụy Oánh Tuyết bước xuống từ trên lầu, tiếng giày cao gót vang dội. Tâm trạng đang vui vẻ bỗng chốc tan bay khi nhìn thấy hai người đang ôm nhau ở góc cầu thang, l*иg ngực như bị một cú đánh mạnh, rất đau.

Ngụy Oánh Tuyết chọn cách làm lơ tên hỗn đốn kia, nét mặt từ ấm áp như ánh mặt trời bỗng chốc lạnh như băng ở Bắc Cực, kiêu hãnh bước về phía lớp học.

Hàn Vũ nghe thấy tiếng giày cao gót, quay đầu lại đúng lúc chạm phải ánh mắt thay đổi chóng mặt kia, bỗng chốc rùng mình, trong lòng oán thán ‘Hiểu lầm rồi! Mình đang rảnh rỗi sinh nông nổi, giờ thì chết rồi!’.

Xong rồi, cô gái này khóc mãi không thôi, xem ra cũng không định quay lại lớp học nữa. Khoảng năm phút sau, Diệp Tử mới ngừng khóc, rời khỏi vai Hàn Vũ, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cậu đã ở bên tớ. Có phải đã vào lớp rồi không? Cậu không quay lại sẽ bị mắng đấy!"

Hàn Vũ làm một động tác thờ ơ, cười đáp: "Đã trễ rồi thì mặc kệ nó. Vậy cậu có muốn trút bầu tâm sự vào thùng rác này không?"

Vẻ mặt của Hàn Vũ khiến Diệp Tử bật cười: "Cậu thật hài hước, chưa từng thấy ai ga lăng như vậy!"

“Cậu nói vậy làm tớ rất mâu thuẫn đấy, nhưng thấy cậu cười là tốt rồi. Vậy cậu có thể nói cho tớ biết tại sao cậu khóc không?” Hàn Vũ không bỏ cuộc hỏi.

Diệp Tử đan hai tay vào nhau, cúi đầu yếu ớt nói: "Tớ khóc vì bạn trai, tớ bắt gặp anh ta thân mật với người khác, nên tớ..."

“Khóc vì loại đàn ông lăng nhăng đó không đáng, cậu xinh đẹp thế này, chắc hẳn có rất nhiều nam sinh theo đuổi, thiếu gì anh ta.”

Hàn Vũ đột nhiên có một suy đoán táo bạo, theo như Tiêu Băng nói trước đó, Diệp Tử thường xuyên không về ký túc xá ban đêm, chẳng lẽ, chẳng lẽ cô ấy có thai? Con quỷ nhỏ này đang tìm người mang thai hộ! Không, điều này quá đáng sợ.