Quyển 1 - Chương 31: Người vợ nhỏ của ảnh đế

Tiểu Chu đang lái xe khó hiểu nhìn cô: “Chị Lâm, chị cười gì thế?”

“Nói chuyện với một cậu em đáng yêu thôi.”

[Cậu em đáng yêu?]

Tiểu Chu lập tức cảnh giác cao độ: “Chị ơi, chị đừng nghĩ dại! Yêu đương là điều cấm kỵ lớn nhất của nghệ sĩ đấy!”

“Yên tâm đi, chị sẽ không yêu đương đâu!”

Trong lòng Lâm Yên Yên thầm nghĩ, chị đây đã kết hôn và chuẩn bị ly hôn rồi, em còn lo chuyện yêu đương có phảihơi muộn không nhỉ?

Tiểu Chu có chút không yên tâm, cô do dự nói: “Chị Lâm, lần trước ở đoàn phim chị bảo em đi trước có phải là để lén lút hẹn hò không? Nếu chị thật sự có bạn trai thì đừng giấu em, nếu không em cũng khó mà giúp chị che đậy được.”

“Phì…” Lâm Yên Yên cười càng vui vẻ hơn, quay sang nhìn cô ấy, hỏi lại: “Em nghĩ chị cần em giúp che đậy sao?”

“À? Em biết ngay chị…”

“Em cái gì mà em? Thật sự không hẹn hò mà!” Lâm Yên Yên không tiếp tục trêu Tiểu Chu nữa, sợ cô bé lo lắng đến mức mất ngủ.

Nhưng mà, cũng đến lúc hẹn hò với chó con rồi!

Mấy ngày nay cô cứ ở nhà một mình nghiên cứu kịch bản, chán chết đi được.

Nghĩ vậy, cô lại gửi cho chó con một tin nhắn.

Yên Yên: [Không phải nói ăn mừng sao? Ăn mừng ở đâu?]

Trong phòng thu âm, Giang Thừa Duẫn phấn khích đến mức bật dậy, làm người quản lý Lập của anh ta giật mình: “Làm gì thế? Thừa Duẫn.”

“Không có gì, thu xong sớm thì về sớm. Tối nay em có việc riêng.”

[Việc riêng?]

Anh Lập đột nhiên có dự cảm không lành, lập tức truy hỏi: “Việc riêng? Việc riêng gì? Em vừa nói chuyện với ai thế?”

“Anh Lập, anh nhiều chuyện quá đấy, anh đâu phải bạn gái em!”

Giang Thừa Doãn sờ mũi, rõ ràng là một biểu hiện của sự chột dạ.

Lần này, anh Lập càng truy hỏi ráo riết hơn: “Không được, em phải nói rõ cho anh! Anh nói cho em biết, tối nay em đi đâu anh cũng phải đi theo!”

Giang Thừa Duẫn không nhịn được lầm bầm: “Em đi tìm tình một đêm anh cũng theo sao?”

Anh Lập lập tức bùng nổ: “Em còn dám có quan hệ tình một đêm?”

“Em chỉ đùa một chút thôi!” Giang Thừa Duẫn lập tức giơ hai tay lên tỏ vẻ trong sạch. Anh không muốn bị anh Lập lải nhải giáo dục cả đêm.

“Thừa Duẫn à, em là thần tượng quốc dân đấy. Anh xin em hãy nhận rõ thân phận của mình, đừng ngày nào cũng thách thức giới hạn chịu đựng của anh được không?” Khuôn mặt anh Lập khổ sở, thoạt nhìn trông như sắp khóc.

Giang Thừa Duẫn sờ mũi, ánh mắt cứ liếc ra ngoài cửa, thầm tính toán lộ trình chạy trốn tốt nhất sau khi thu âm xong để cắt đuôi anh Lập.

Địa điểm hẹn hò buổi tối, Lâm Yên Yên chọn một nhà hàng Tây rất lãng mạn. Để che mắt mọi người, cô còn cố ý đặt một phòng riêng. Ai ngờ vừa bước vào nhà hàng, cô đã bất ngờ nhìn thấy Sở Minh đưa Lâm Noãn Noãn đến để hẹn hò lãng mạn.

[Ký chủ, cặp đôi này trơ trẽn thật đấy lại lén lút đến nhà hàng Tây hẹn hò!]

003 tức giận tột độ, cứ như thể nó là người bị cắm sừng vậy.

Lâm Yên Yên cố ý đi chậm lại vài bước, đợi cặp đôi đó ngồi vào chỗ rồi mới lén lút đi nhanh vào phòng riêng: [Có gì đâu, anh ta cắm sừng tôi đâu phải ngày một ngày hai.]

Cùng lắm thì cô sẽ đội cho anh ta thêm vài cái sừng mới hơn.

Để xem ai xanh hơn ai.

[Ký chủ, tôi nghĩ lần này cô thật sự phải ra ngoài vả mặt đi. Cô nghĩ xem, nhà hàng Tây đông người như vậy, nếu cô ra đó bắt gian thì danh tiếng của Sở Minh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.]

003 ngấm ngầm kích động Lâm Yên Yên.

“Ừ, đúng là như vậy.” Lâm Yên Yên bình tĩnh ngồi xuống.

003 sốt ruột: [Nếu cô cũng đồng ý với ý kiến của tôi, vậy sao cô còn chưa đi?]

“Bởi vì nếu tôi ra đó xé nhau với anh ta giữa chốn đông người, thì không chỉ danh tiếng của anh ta bị hủy hoại mà danh tiếng của tôi cũng sẽ tan tành theo.” Vẻ mặt của Lâm Yên Yên như đang nói: “Cô thấy tôi giống một kẻ ngốc tự hủy hoại danh tiếng của mình sao?”

003 im lặng. Nó lại bị ký chủ gài bẫy một lần nữa.

Nó đã nhận ra, ký chủ chỉ đang ngầm mắng nó ngu ngốc mà thôi.

Trong lúc nói chuyện, Giang Thừa Duẫn bước vào phòng riêng. Không biết anh ta đã gặp phải chuyện gì, ăn mặc kín mít như một bệnh nhân vừa xuất viện. Đi lại còn khập khiễng, trông rất hài hước.

“Ha ha…” Lâm Yên Yên có rất nhiều khuyết điểm, một trong số đó là thích trêu chọc người khác.

“Khoan đã? Em trai Tiểu Giang, em ăn mặc kiểu gì thế? Chẳng lẽ đây là xu hướng thời trang hiện nay à?”