Tô Thấm liếc nhìn sang bên này, rồi ngồi xuống chiếc sofa đơn cách Hạ Mạt Trúc xa nhất.
Tề Thiên cầm túi đi tiếp thị sữa chua của mình một vòng, sau đó tiện thể ngồi xuống bên cạnh Hạ Mạt Trúc, huých huých cánh tay cô, khẽ che miệng nói nhỏ: "Không phải em có một cơ hội hẹn hò sao? Em muốn mời chị Thấm, chị thấy thế nào?"
Hạ Mạt Trúc ra vẻ cao thâm mà lắc đầu.
"Tại sao?" Tề Thiên mặt đầy khó hiểu, sau đó lại tỏ vẻ cảm động: “Chị sợ fan của em không vui rồi thoát fan sao? Chị chu đáo quá!"
Hạ Mạt Trúc ngẩn ra, lại lắc đầu: "Em không nghĩ nhiều như vậy."
Thôi được rồi, cảm động suông.
Tề Thiên gãi gãi sau gáy, hỏi: "Vậy tại sao?"
Cậu chưa có cơ hội yêu đương, nên gặp phải chuyện như thế này, liền muốn tìm người để bàn bạc, căn bản không hề nghĩ tới người mà cậu đang bàn bạc này còn thiếu kinh nghiệm yêu đương hơn cả cậu.
Nhưng một người dám hỏi, một người dám trả lời.
"Cậu phải học cách lạt mềm buộc chặt." Hạ Mạt Trúc nói.
"Lạt mềm buộc chặt?" Tề Thiên suy nghĩ một chút: “Thầy giáo dạy bọn em có nói, khoảng cách với fan không thể quá gần, cũng không thể quá xa, cũng coi như là lạt mềm buộc chặt. Nhưng đối với nữ thần của em sao có thể lạt mềm buộc chặt được?"
Hạ Mạt Trúc giơ một ngón tay lên, lắc qua lắc lại, nói: "NONONO! Chính vì là nữ thần, nên người thích chị ấy rất nhiều, muốn gì mà chẳng có? Mọi người đều có suy nghĩ giống cậu, không làm được lạt mềm buộc chặt, ai cũng vội vàng dán lên, thì sẽ không còn đặc biệt nữa. Cậu phải đi mập mờ với người khác, để chị ấy ghen với cậu."
Hoàn toàn là bịa đặt lung tung, thậm chí là bày mưu tính kế ngược lại.
Cô là tới để phá đám anh trai, không phải tới để trợ giúp tình địch.
Tề Thiên ngẫm nghĩ, cảm thấy rất có lý: “Chị nói đúng, liếʍ cẩu không có tương lai."
"Ừm ừm ừm, cậu thật thông minh, nói cái hiểu ngay." Hạ Mạt Trúc giống như một ông thầy đồ cổ trong trường tư thục, thấy học trò của mình lĩnh hội và thông thạo kiến thức, vô cùng vui mừng, mỉm cười vỗ vai cậu.
Tề Thiên: "Vậy cơ hội hẹn hò này của em cũng không thể lãng phí, hay là em hẹn hò với chị nhé."
Hạ Mạt Trúc bị nước miếng của mình làm sặc ho mấy tiếng, ra sức xua tay: "Không được không được không được, em vẫn còn là trẻ con, cậu tìm người khác đi."
"Cũng phải, hai chúng ta mà thành một đôi thì chẳng khác nào trò chơi đồ hàng, chị Thấm chắc chắn sẽ không ghen đâu." Tề Thiên nhìn quanh phòng một lượt, lại ghé sát tai Hạ Mạt Trúc nói nhỏ: "Vậy chị thấy chị An Nặc thế nào? Đều là chị gái, có khi sẽ vì em mà đánh nhau đấy."
"Cậu tự tin thật đấy." Hạ Mạt Trúc một ngón tay chọc thủng ảo tưởng của cậu: “Mơ mộng cũng phải thực tế chút."
Tề Thiên ủ rũ nói: "Phụ nữ, chị thật đặc biệt, những người phụ nữ khác lúc này chỉ khen em đẹp trai, muốn cùng em làm chuyện đó."
Nếu là người khác nói câu này, có thể sẽ bị cho là sến súa, nhưng Tề Thiên lại rõ ràng là một đứa con trai ngốc nghếch của nhà địa chủ.
Hạ Mạt Trúc dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn cậu hồi lâu, suy nghĩ, Tô Thấm chắc sẽ không có khẩu vị kỳ quái như vậy đâu, tình địch của anh trai -1.
Tề Thiên là một người theo chủ nghĩa hành động, vừa quyết định xong, liền đi tới bên cạnh An Nặc đưa ra lời mời hẹn hò, trên đường đi, đều cảm nhận được ánh mắt của Tô Thấm dõi theo mình.