Chương 20

Cô vẫn không biết nên gọi Tô Thấm là gì, dứt khoát ú ớ cho qua.

"Chào buổi sáng." Tô Thấm đáp lại một chữ.

Hạ Mạt Trúc: "Tối qua đi vệ sinh về hơi lạnh, chị không bị cóng chứ?"

Tô Thấm: "Tôi không lạnh."

Hạ Mạt Trúc: "Vậy thì tốt."

Tô Thấm: "Em rất sợ lạnh sao?"

Hạ Mạt Trúc: "Có một chút."

Tô Thấm: "Cho nên lúc lạnh, em đều ôm người khác ngủ sao?"

"..."

Đây là ý gì?

Hạ Mạt Trúc cười khan hai tiếng, giả vờ ngốc nói: "Tối qua em không ôm chị ngủ đấy chứ?"

Tô Thấm: "Em vẫn đang ở trong chăn của tôi."

Hạ Mạt Trúc có lúc xấu hổ sẽ đỏ mặt, nhưng xấu hổ quá mức, sẽ vật cực tất phản, trong lòng nhảy lầu một trăm lần, ngoài mặt cũng tỏ ra không có chuyện gì.

Cô "bình tĩnh" gật đầu, nói: "Từ nhỏ em đã bị hàn, hễ lạnh là cơ thể sẽ tự tìm thứ ấm áp để ôm, rất nhiều người bị em ôm rồi." Nói xong: “Ha... haha." Cười khan vài tiếng.

Tô Thấm đột nhiên vén chăn lên, lật người xuống giường.

Áo ngủ dưới chăn của Hạ Mạt Trúc từ lâu đã bị kéo lên rất cao, bây giờ đột nhiên không có gì che chắn, lộ ra một mảng lớn bụng, giống như con cá nhỏ đột nhiên bị ném lên băng, lạnh run rẩy mấy cái.

Lúc Hạ Mạt Trúc và Tô Thấm xuống lầu, bếp mở đã thoang thoảng mùi thơm của bữa sáng.

Còn chưa thấy bóng người, đã nghe thấy giọng nói của Tống Yên Nhiên: "Tôi không cần cô giúp!"

"Không biết là ai vừa đánh trứng rơi xuống đất, cái bát to như vậy cũng không nhắm trúng." Là giọng của An Nặc.

"Tôi thích cho sàn nhà ăn trứng đấy! Cô quản tôi à!"

"Vậy có cần tôi giúp cô tạo một chủ đề hot search bôi nhọ danh tiếng không? Tiểu hoa đán lưu lượng Tống Yên Nhiên lãng phí thức ăn không biết xấu hổ còn lấy làm vinh."

"Từ khóa dài như vậy, hot search cái quỷ!"

Vì hôm qua thua trò chơi, hai người (An Nặc và Tống Yên Nhiên) sáng sớm đã bị nhân viên chương trình lôi ra khỏi chăn bắt làm bữa sáng, vừa vào bếp đã đấu khẩu, không châm chọc nhau vài câu thì không thoải mái.

Hạ Mạt Trúc mang dép lê chạy lon ton tới: “Mọi người dậy sớm thế ạ, để em giúp cho.”

“Không cần, vốn dĩ đây là hình phạt cho người thua cuộc mà.” An Nặc vừa bày biện thức ăn vừa cười nói: “Sắp xong rồi, mọi người ngồi trước đi.”

“Vậy để em bưng ra cho ạ.” Hạ Mạt Trúc nói: “Không thì để các chị bận rộn, em lại ăn không ngồi rồi, ngại lắm ạ.”

“Được, vậy làm phiền bé Trúc bưng hai đĩa này ra nhé.” An Nặc rất dịu dàng với Hạ Mạt Trúc, khác hẳn với giọng điệu khi nói chuyện với Tống Yên Nhiên.

Tống Yên Nhiên “xì” một tiếng: “Em cũng nhỏ tuổi hơn chị mà, sao chị không nói Yên Nhiên em gái vất vả rồi? ” Cuối cùng, còn nhấn mạnh: “Chị An Nặc.”

Hạ Mạt Trúc cúi đầu làm việc, không dám xen vào một câu.

Đến khi ngồi vào bàn ăn, Tống Yên Nhiên cuối cùng cũng không “chí chóe” với An Nặc nữa, nhìn Hạ Mạt Trúc cũng ở tầng hai nói: “Tối qua hình như em nghe thấy tiếng ai đó hét, là mơ ngủ à?”

Hạ Mạt Trúc nghĩ tới cảnh mất mặt tối qua, mặt đỏ bừng, nhất thời chưa nghĩ ra cách trả lời, đành cầm cốc sữa lên uống một ngụm cho qua chuyện.

Lúc này, Tô Thấm lên tiếng: “Trong phòng có gián.”

“Là vậy à.” Tống Yên Nhiên rùng mình: “May mà em không gặp, không thì sợ chết mất.”

Hạ Mạt Trúc liếʍ vệt sữa trên miệng, lén nhìn Tô Thấm một cái, mắt bất giác cong cong lên.

An Nặc vô tình nhìn thấy biểu cảm nhỏ của Hạ Mạt Trúc, nhướng mày, giống như phát hiện ra một đại lục mới.