Cao Vĩnh Phúc giúp Lưu Tầm đổi y phục dính máu trên người, vừa cười nói: “La Mãnh này vẫn tính tình hấp tấp, Bệ hạ còn đang thay phục, hắn đã dám xông thẳng vào, cũng may là Bệ hạ lòng dạ rộng lượng…”
Sắc mặt Lưu Tầm hững hờ, dùng khăn ấm lau mặt, nửa ngày mới cất tiếng: “Trẫm còn nhớ… Năm đó Tô Cẩn chính vì sự tình đồ thành cùng cướp bóc, mà xa lánh trẫm…”
Cao Vĩnh Phúc trộm dò vẻ mặt y, chậm rãi đáp: “Các binh sĩ thì biết gì đâu, liều mạng gϊếŧ địch, thăng chức đều là số ít tướng sĩ, mà quân tốt chẳng qua cũng vì tích cóp chút tiền tài xuất ngũ hồi hương… Bệ hạ chính là tâm thuật đế vương, dùng binh có đạo, không có gì đáng chê trách, Quận chúa suy cho cùng cũng là một nữ tử, nữ tử trời sinh phải thai nghén hài nhi, nhẹ dạ chút cũng rất bình thường…”
Lưu Tầm không đáp một lời, nhắm mắt lại chờ Cao Vĩnh Phúc chải đầu, một lát sau thì ra lệnh: “Đã thu xếp cho nàng ở đâu chưa? Chỗ ở phải thanh tịnh, không được để kẻ khác phiền nhiễu nàng, đặc biệt là cách xa nơi giam giữ xử quyết tù binh một chút.”
Cao Vĩnh Phúc thưa: “Đã thu xếp ở tiểu lâu trong hậu hoa viên, cùng chung với Tiết nữ quan và một số cung nữ, mọi điều ăn uống đều sắp xếp tốt nhất, vừa rồi đã sai người đem nước nóng qua.”
Tối đến, trong đại sảnh phủ nha đèn đuốc sáng rực, trên thảm đỏ trung tâm nhạc âm du dương điệu múa lả lướt, rượu thịt như nước chảy truyền vào phòng, đầy phòng tiếng hò hét, niềm vui khánh công ngập tràn khắp mọi ngõ ngách. Lưu Tầm đoan chính ngồi phía trên, luận công ban thưởng.
Tô Cẩn và Tiết nữ quan vì cùng là nữ quan nên ngồi chung một bàn tiệc, Tiết nữ quan liền thay Tô Cẩn rót rượu: “Hôm nay công thành thắng lớn, Tô thị chiếu tu sửa khí giới, chính là công đầu đó, tại hạ kính Tô hị chiếu một chén.”
Giọng nàng ta thanh thúy, mấy vị đại tướng ngồi phía trên ở gần cũng nghe được, không khỏi đều nhìn sang, trên mặt không khỏi có phần bất mãn. Đại chiến tất nhiên cần sức lực quân giới rất nhiều, song các tướng sĩ tắm máu dũng chiến, vật lộn tính mạng, nào chịu được chuyện nói một nữ tử chẳng qua vẽ mấy bức họa, sửa vài quân giới liền ngông cuồng đàm luận công đầu? Bệ hạ phong thưởng cũng chưa từng nhắc tới chuyện này, lại còn không biết xấu hổ to mồm khoác lác.
Tô Cẩn lại nhíu nhíu mày: “Không dám liều xưng công đầu, chẳng qua là tận trung chức vụ mà thôi, các tướng sĩ tắm máu dũng chiến mới là anh hùng.”
Tâm tình chúng tướng mới hơi yên yên, thầm nghĩ rằng nữ tử này vẫn tính là biết điều. Bấy giờ có quan viên dẫn theo một nhóm nữ tử tới bẩm báo: “Bệ hạ dọc đường hành quân gian khổ, hiện có gia quyến tội nhân thành Lương Cương bị bắt giữ làm nô, hạ thần đã chọn một nhóm đẹp nhất đến bồi tiệc khao quân.”
Các tướng sĩ nhìn đám nữ tử tuy rằng dung sắc tiều tụy, vành mắt sưng đỏ, mặt đầy vệt lệ, song đều tương đối mỹ mạo, sớm đã mượn cớ say cười ha hả vỗ tay. Trong lòng Cao Vĩnh Phúc lại thầm kêu tên quan viên kia quá không biết điều, liếc sang phía Tô Cẩn, quả nhiên Tô Cẩn đang nhìn những nữ tử ấy, trên mặt lộ vẻ thương hại, lại nghe phía trên Lưu Tầm nhíu mày chất vấn: “Đã là tiệc mừng, sao lại để những kẻ mày ủ mặt ê tới đây xúi quẩy? Tự có nữ tử giáo phường hầu hạ, sai bọn họ lui xuống hết đi.”
Quan viên nọ há miệng lúng ta lúng túng, Cao Vĩnh Phúc sớm đã tiến qua phất tay sai người dẫn những gia quyến tội nhân kia đi, lại trộm nhìn Tô Cẩn, bắt gặp gương mặt nàng vẫn không vui vẻ gì thì trong lòng thầm than thở, đêm nay tâm tình Bệ hạ e lại hỏng bét rồi.
Tô Cẩn hơi thở dài, Tiết Lung bên cạnh thấy vậy thì nhân tiện hỏi: “Sao Tô thị chiếu lại thở dài? Là không thích việc này à?”
Tô Cẩn lắc đầu: “Họ chỉ là gia quyến, việc gì phải làm tội?”
Tiết Lung khẽ mỉm cười: “Nữ tử vốn là vậy, vui vẻ do người, lấy gà theo gà, gả chó theo chó, nếu họ đã hưởng thụ an nhàn phu quân đưa cho, tự nhiên cũng phải chấp nhận tai họa phu quân mang tới.”
Tô Cẩn không nói lời nào, Tiết Lung khuyên nhủ: “Đây là lương khương tửu hết sức nổi tiếng biên cương, chất rượu thanh ngọt vô ngần, rất có lợi cho nữ tử, chi bằng cô uống nhiều một chút, những chuyện kia cũng không phải ta và cô có thể thay đổi. Bệ hạ đánh hạ thành, chung quy cũng phải khao thưởng binh sĩ, cô vì thế mà không vui, ngược lại sẽ quấy rầy hứng thú của mọi người.”
Vì công việc, Tô Cẩn cơ bản không uống rượu, nhưng thấy nàng ta khuyên nhiệt tình quá, bèn nhấp một ngụm. Quả nhiên rượu ngọt thanh dịu nhẹ, hương gừng thơm ngát thấm vào ruột gan, không giống rượu đời sau cay nồng và chát. Nàng uống cạn mấy ngụm, Tiết Lung lại rót đầy cho nàng rồi nói: "Nghe nói ở đây phụ nữ sau sinh thường dùng rượu này hầm gà, có tác dụng trừ phong, làm ấm tử ©υиɠ, giữ gìn sức khỏe. Nay chúng ta hành quân bên ngoài, dầm mưa dãi nắng, trời lại sắp chuyển lạnh, nên bồi bổ cơ thể. Món này là thịt cừu ủ men rượu, cũng là một món ăn bổ dưỡng."
Tô Cẩn cảm thấy rượu này cũng giống như đồ uống thời hiện đại, hầu như không có mùi rượu, đoán chừng là dùng phương pháp cổ xưa để ủ, nồng độ cồn không cao, nên yên tâm uống thêm một chút. Vừa nghe Tiết Lung kể những phong tục thú vị ở đây, nàng nói năng lưu loát, kiến thức uyên bác, Tô Cẩn mới đến thời cổ đại, nghe nàng kể chuyện rành mạch, chỉ cảm thấy nội dung rất thú vị. Hơn nữa, cô gái này dường như bị tàn tật, nhưng không hề có vẻ tự ti, cử chỉ nói năng rất đàng hoàng, trong lòng Tô Cẩn âm thầm khâm phục, vì vậy, cô cứ vừa nghe vừa uống mà không hề hay biết, lại thêm ăn thịt dê hầm rượu, bất giác đã uống quá chén.