Quyển 2 - Chương 39: Thầy nghiêm sinh trò tệ - Hồ Tuy, cậu cần cố gắng hơn nữa

Tiếng đọc sách huyên náo xung quanh khiến cậu buồn ngủ, cậu tựa người vào tường rồi thϊếp đi. Khi đang mơ màng sắp ngủ, đột nhiên cảm thấy không gian xung quanh trở nên im ắng, cậu mở mắt ra và thấy một ông lão xuất hiện trong lớp học. Đúng là người mà cậu đã gặp ở trên cầu.

Lăng Trần Vũ cười nói: "Hôm qua có thể các bạn chưa nhận ra, tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là thầy Tống. Thầy ấy mới vừa xuống núi, hôm nay mới về. Từ nay, thầy sẽ dạy các bạn."

Hồ Tuy thầm nghĩ không ổn, vội vàng lấy sách che mặt khi nghe thấy Tống Hành Chi gọi tên từng người.

Khi đến lượt Hồ Tuy, Tống Hành Chi nhìn cậu một chút, hình như không nhận ra cậu, chỉ nhìn một lúc rồi nói: "Trang phục không chỉnh tề, trừ năm điểm."

"Hả..." Hồ Tuy hơi căng thẳng giơ tay lên nói, “Đàn anh Lăng vừa nãy đã trừ rồi."

Mọi người xung quanh cười khúc khích, Hồ Tuy không để tâm, chỉ nói: "Đã bị trừ mười điểm rồi."

Thực ra, Hồ Tuy nghĩ, ai nói cậu không chỉnh tề thì được, chỉ có Tống Hành Chi là không có tư cách nói vậy.

Bởi vì Tống Hành Chi là người lôi thôi nhất mà cậu từng gặp, tóc rối bù, râu dài hoa râm, đây đâu phải thời cổ đại mà người ta để râu tóc, quần áo cũng lôi thôi như một kẻ lang thang. Cậu nghĩ rằng, theo quy định của Bách Hoa Châu, Tống Hành Chi chỉ riêng phần trang phục thôi đã đủ để bị trừ sạch điểm rồi.

Tống Hành Chi với vẻ mặt nghiêm nghị suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Không tôn kính thầy, trừ mười điểm."

Chết tiệt, cái này cũng tính là không tôn kính sao?!

"Ở trên cầu." Tống Hành Chi nhắc nhở.

Hồ Tuy: "…"

Được rồi, cậu thừa nhận rồi, cậu chắc là phải gọi ông ấy một tiếng "lão gia gia" mới đúng. Thầy Tống này, chắc chắn không phải phiên bản ông già của Lý Tiểu Tửu đấy chứ?!

Kế hoạch huấn luyện trăm ngày đầu tiên ở Bách Hoa Châu, tính từ sáng nay, chính thức bắt đầu.

Đạo pháp trên đời chủ yếu chia thành hai hệ thống: Đạo môn chủ yếu theo chính pháp, mục đích là diệt quái trừ ma, vì vậy tất cả đều là chính đạo, chuyên nghiên cứu bùa chú, pháp quyết, thuật gϊếŧ, y thuật và đoán mệnh. Có những thứ không giống chính pháp, mà thuộc tà thuật, như huyễn thuật, huyễn thuật chủ yếu được dùng để làm việc xấu, hoặc là dọa người, hoặc là mê hoặc lòng người, thuộc về yêu thuật. Bên cạnh đó, còn có một số thứ vừa chính vừa tà, nhưng ít được đạo môn sử dụng, như thông linh, thông linh rất tốn hao dương khí, thường thì những người tu đạo không dùng, những người học chủ yếu là phụ nữ có mệnh âm, dân gian gọi là "bà cốt".

Dù chỉ có bốn loại thuật, nhưng phần lớn người ta sống cả đời cũng chỉ có thể tinh thông một trong số đó, vì tuổi thọ con người có hạn, nhưng đạo pháp thì vô hạn. Lý Thành Hề vượt ra ngoài giới hạn của tuổi thọ, vì vậy hắn tinh thông cả bốn thuật. Điều đó cũng là một trong những điều làm hắn nổi bật. Theo như lời của Lăng Trần Vũ, kế hoạch huấn luyện 100 ngày đầu tiên là tất cả mọi người sẽ học kiến thức cơ bản về bốn loại thuật, sau đó thầy Tống sẽ dựa vào thiên phú và sở thích cá nhân của từng người để lựa chọn chuyên môn học. Bùa chú dùng để diệt yêu trừ ma, là thứ thường dùng nhất, đoán mệnh dùng để đoán vận may, pháp gϊếŧ dùng để đánh nhau với yêu quái, còn y thuật, dĩ nhiên là công tác cứu chữa, cứu chết cứu thương.

Hồ Tuy cảm thấy mình thích hợp học "pháp gϊếŧ", vì cậu không thích đọc sách, lại luôn không yên tĩnh được, không thể ngồi yên một chỗ, suốt ngày đi trễ, lên lớp thì dễ ngủ gật, mỗi lần tỉnh dậy, lại thấy thầy Tống nhìn mình với nụ cười khô khan và nói: "Hồ Tuy, cậu chỉ còn 45 điểm thôi đấy."

"Chỉ còn 40 điểm thôi."

"Lại ngủ gật rồi, lau nước miếng đi, trừ 5 điểm."

Chẳng mấy chốc, Hồ Tuy trở thành người kém nhất trong nhóm, khi điểm của cậu chỉ còn 30 điểm, thì người xếp thứ hai từ dưới đếm lên đã có tới 85 điểm.

Vì cậu luôn bị trừ điểm, nên Lý Tiểu Tửu thích đến ngồi nghe. Cậu ta thích nhìn vẻ mặt của Hồ Tuy mỗi lần bị trừ điểm, mỗi khi Hồ Tuy bị trừ một điểm, cả ngày Lý Tiểu Tửu đều cảm thấy rất vui, thậm chí có thể cười cả trong mơ!