Chương 5

Mùa xuân năm 2004, ông bà ngoại lần lượt qua đời. Mẹ tôi cuối cùng cũng không thể tiếp tục chịu đựng cuộc hôn nhân không có tình yêu, bà ấy quyết định ly hôn. Quyết định ấy đã giáng một đòn nặng nề vào cha tôi — một người đàn ông chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tư tưởng phong kiến. Ông thu mình trong căn phòng chật hẹp, uống rượu đến mức trời đất quay cuồng. Trong bóng tối, gương mặt ông đỏ bừng, miệng lầm bầm những lời thô tục, u ám, như thể dồn nén tất cả u uất và bẩn thỉu của nửa đời người. Cuối cùng, ông ôm lấy chai rượu rỗng vào lòng, giọng nghẹn ngào gọi tên mẹ tôi.

Mẹ tôi chưa bao giờ yêu ông. Ngày trước, chính nhờ một chút ưu thế về gia cảnh mà ông giành được sự đồng ý của ông bà ngoại tôi. Chỉ qua vài lễ hỏi đơn giản, mẹ tôi, khi đó mới mười chín tuổi, đã bị đưa vào cuộc hôn nhân kéo dài hơn chục năm, như một cuộc tiễn đưa âm thầm vào nấm mồ. Tiếng trống, tiếng kèn vang rền ngày cưới như che lấp hết những tiếng nghẹn ngào đau đớn.

Tôi không được gặp mẹ lần cuối. Bà ấy hận tôi đến tận xương tủy. Mỗi khi nhớ lại mối quan hệ giữa hai mẹ con, tôi luôn hình dung: mẹ là cành khô vươn lên trong khắc nghiệt, còn tôi là dây leo quấn lấy bà ấy, sống dựa vào.

Ngày ấy, cuộc sống ẩm mốc và nặng nề. Mùi ẩm mốc len lỏi khắp căn phòng, những đám mốc đủ loại trôi nổi dưới ánh nắng nhạt nhòa. Hít thở một hơi thôi cũng như nuốt vào một cơn ác mộng.

Tôi từng nuôi một con cá hồng đuôi nhỏ. Một lần tình cờ đi qua hàng rong ở đầu phố, tôi bắt gặp nó. Chiếc đuôi đỏ như máu của nó óng ánh tuyệt đẹp. Tôi đặt bể cá ngoài ban công, và thường xuyên ngồi đó ngắm nhìn. Con cá khi thì đập đuôi bơi lên, khi lại chầm chậm lượn quanh không gian chật hẹp của bể, uốn mình mềm mại. Vì nhút nhát, mỗi khi tôi đến gần, nó lại rẽ xuống đáy, trốn vào đám rong màu xanh sẫm.

Tôi thường nhìn nó qua lớp kính bể cá. Giữa chúng tôi dường như có một mối liên kết thầm lặng, không tên. Bao lần tôi muốn thả nó về tự nhiên, nhưng cuối cùng vẫn chỉ thay nước, cho ăn, rồi ích kỷ giữ nó lại như một người bạn đồng hành âm thầm.

Nó há miệng, vung đuôi, nuốt lấy những viên thức ăn đang tan dần trong nước.

Trần Vọng Trì từng bảo tôi đừng cứ nhìn chằm chằm vào con cá như thế.

Tôi hỏi tại sao, nhưng anh không trả lời.

Khi ấy, ba tôi đã bắt đầu có tình cảm với mẹ của Trần Vọng Trì.

Hình ảnh ông say rượu, nóng nảy ngày xưa dần biến mất. Ông bắt đầu chú ý đến vẻ ngoài của mình. Ông cạo râu gọn gàng, lôi từ dưới đáy tủ ra đôi giày da cũ màu đen, cẩn thận lau sạch từng vết bụi. Với ánh mắt đầy thành kính, ông ngắm mình trong dáng vẻ thời trai trẻ, rồi nhẹ nhàng xỏ chân vào đôi giày ấy, đi lại trong phòng như thể đang bước vào một quá khứ đã xa.

Âm thanh đế giày nện xuống nền nhà vang lên lách cách, giống như những hạt bàn tính va vào nhau, lúc cao lúc thấp, vọng từ nhà tôi sang tận nhà Trần Vọng Trì.

Chỉ chưa đầy nửa năm, ông đã rời bỏ nơi đất cát hoang vu để bước chân vào vùng đất ẩm ướt, tràn đầy sức sống. Trước kia, ông chẳng hề biết bên ngoài bức tường kia là gì. Mãi đến khi trèo qua, ông mới ngỡ ngàng nhận ra một cánh đồng mênh mông trải dài, nơi những bông hoa rực rỡ đang đua nhau khoe sắc.