Chương 4

Tôi hiểu ba mong tôi và Trần Vọng Trì có thể hàn gắn. Ông và dì Hà không rõ tại sao chúng tôi đột nhiên xa cách, chỉ cảm thấy nếu cả nhà muốn sống hòa thuận bên nhau thì những khúc mắc cũ cần được xóa bỏ. Họ vừa kết hôn, lại đúng dịp Tết, nếu tôi và Trần Vọng Trì hòa thuận trở lại thì đúng là chuyện vui gấp ba. Trong mắt họ, Trần Vọng Trì là anh trai, còn tôi là em trai nhỏ.

Gọi nhau là "anh em" nghe cũng thật dễ chịu.

...

Anh bước lên lầu, mùi thuốc nhè nhẹ vương theo. Giữa hai ngón tay là một tàn lửa nhỏ. Khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, nhìn về phía tôi, ánh đỏ từ điếu thuốc khẽ đung đưa bên môi. Tôi nghe tiếng anh rít một hơi, rồi chậm rãi nhả khói.

Ở nơi xa, con thuyền bắt đầu giương buồm rời bến. Cách đó hàng ngàn dặm, một chú chim nhỏ rơi vài sợi lông, trong rừng mưa nhiệt đới Nam Mỹ, cánh bướm khẽ rung lên, như khởi đầu cho một chuỗi biến chuyển vô hình. Tôi học cách hút thuốc từ anh. Trước mặt anh, tôi giống như kẻ học lỏm vụng về, mãi không thể đạt được vẻ tự nhiên và điềm tĩnh như thế.

Khi anh nhìn tôi, tôi luôn đúng lúc im lặng. Mùi cam mát lạnh thoảng qua, hương khói không rõ ràng. Có lẽ, thuốc lá của chúng tôi cùng một loại, nên khi anh từng bước tiến lại gần, mùi cam trong khoang mũi tôi dày đặc đến mức tôi chẳng nhận ra.

Dưới nhà, tiếng ba và dì Hà trò chuyện vọng lên đứt quãng. Đôi mắt Trần Vọng Trì vẫn đen láy như trước, anh hỏi tôi: "Trần Thành Hạ, sao em lại quay về?"

Sao tôi lại về? Thật lòng, tôi cũng không nói rõ được. Dọc đường trở về, tôi vẫn luôn nghĩ về điều đó. Chẳng lẽ chỉ vì ba tái hôn?

Lúc ấy, tôi chưa thể hình dung được ngọn núi lửa đang âm ỉ dưới vẻ bình yên kia, chỉ cảm nhận được ánh mắt Trần Vọng Trì quá đỗi sâu thẳm.

Anh rít một hơi thuốc, rồi đưa làn khói chạm vào tôi.

Tôi hỏi: "Không mời em cụng ly sao?"

Anh kẹp điếu thuốc bằng một tay, tay kia dập tắt điếu thuốc của tôi. Tôi thấy ngón tay anh khẽ vuốt nơi đầu lọc, rồi ném đi, không nói một lời.

Đó là trò chơi con nít giữa chúng tôi. Ngay từ đầu, Trần Vọng Trì đã không muốn tôi hút thuốc. Nếu tôi cố chấp, anh sẽ nắm lấy cằm tôi, nghiêng đầu hôn tới. Mùi thuốc sắc lạnh, môi anh khô khốc, khói len lỏi trong khoang miệng, trườn xuống tận phổi, mang theo hương vị của chính anh.

Thỉnh thoảng tôi lén hút, bị anh bắt gặp, anh sẽ dùng điếu thuốc chạm nhẹ vào tôi, rồi nói: "Cụng ly."

"Trẻ con chỉ được uống một ly thôi."

Rõ ràng anh chỉ lớn hơn tôi có một tuổi.

Tôi rất muốn hỏi, đầu lọc thuốc có ướt không? Cảm giác vuốt ve chỗ đó liệu có giống vuốt môi tôi không? Nhưng tôi không nói ra. Như bao lần khác, Trần Vọng Trì lại đưa tay giữ lấy cằm tôi, cúi đầu sát lại gần.

Mùi thuốc càng đậm. Sức mạnh trong tay anh khiến tôi không thể nhúc nhích. Trong khoảnh khắc môi anh lạnh lẽo chạm vào tôi, cả người tôi như chìm trong nước mưa và biển khơi, bên tai chỉ còn tiếng gió gào thét.

Đó mới là cuộc sống của tôi.

Chỉ là giữa tôi và Trần Vọng Trì, đã sớm có một mùa hè mưa nước ngăn cách.