- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Có Gió Thổi
- Chương 3
Có Gió Thổi
Chương 3
Tôi và ba lâu lắm rồi mới gặp lại. Lần tái ngộ này, cả hai đều có chút gượng gạo và lúng túng. Những năm tháng tuổi trẻ đầy khí thế và nóng nảy của ông đã mòn đi gần hết. Trên gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn như cành cây khô trong mùa đông. Nhưng cành cây ấy rồi cũng có thể đón một mùa xuân mới. Dù ông không còn trẻ, nhưng vẫn giữ trong lòng những mong ước giản dị.
Dì Hà đứng bên cạnh ba tôi, hơi rụt rè. Bà vén tóc ra sau tai và nói với tôi rằng Trần Vọng Trì sẽ về muộn một chút, vì chuyến bay bị trễ, lại còn kẹt xe giữa đường.
Tôi nhìn khuôn mặt dịu dàng và nụ cười có phần ngượng nghịu của dì Hà, chợt nhớ đến gương mặt của Trần Vọng Trì.
Anh không biểu lộ cảm xúc rõ ràng như mẹ mình. Chỉ khi hôn tôi, tôi mới cảm nhận được những gợn sóng khó giấu trong đôi mắt ấy.
Môi vừa chạm vào nhau, trái tim đã như thấm đẫm.
Họ đón tiếp tôi rất khách sáo, giống như đang tiếp một vị khách chứ không phải người thân. Tôi đã nói ba lần rằng mình không đói, sau đó ba tôi mới nhận ra, liền cười và bảo tôi đừng khách sáo.
"Đây vốn là nhà của con mà."
Ông nói với tôi như vậy.
Hai bức ảnh cưới đơn sơ của họ được treo trong phòng khách, thay cho những bức tranh trước kia. Tôi đứng trước ảnh nhìn một lúc. Dì Hà có vẻ ngượng ngùng, nói rằng nhϊếp ảnh gia không chụp được góc đẹp của bà, chiếc mũi nhỏ xinh lại bị chụp thành hơi lệch. Nhưng chính điểm "lệch" ấy lại càng làm nổi bật vẻ ngây thơ của một cô gái nhỏ.
Dì vẫn rất đẹp. Nếu không, ba tôi đã không bất chấp nguy hiểm bị ngã gãy chân, trèo tường vào gặp dì trong những buổi trưa oi ả hay những đêm trăng sáng, chỉ để được ôm lấy mùi hương dịu dàng ấy.
Trần Vọng Trì có nhiều nét rất giống mẹ.
...
Khoảng sau bảy giờ tối, cánh cổng sơn đỏ bị ánh đèn xe hắt sáng lên. Con chó vàng sủa vang như để hoàn thành nghĩa vụ, khiến lòng tôi bất giác thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Tôi dụi tắt điếu thuốc chưa hút hết, đứng dậy lên lầu.
Tiếng động cơ xe vừa tắt, tôi đã nghe thấy tiếng dì Hà không giấu nổi sự vui mừng. Bà hỏi Trần Vọng Trì đã ăn gì chưa, có lạnh không.
"Không lạnh." Trần Vọng Trì đáp lời.
Anh xưa nay vốn ít nói, điều đó chưa từng thay đổi. Vì thế, tôi thường cố tình nói những câu đùa cợt vô nghĩa, ép anh phải nói lời yêu vào khoảnh khắc hôn tôi. Nhưng anh chưa bao giờ như vậy. Anh chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi, trong ánh nhìn ấy, bốn mùa của thị trấn như trôi qua không một tiếng động. Tôi không rõ liệu anh là người ôm trọn bốn mùa vào lòng, hay khi nhìn tôi, anh chẳng còn phân biệt được xuân hạ thu đông nữa. Chúng tôi đã lạc lối giữa vô vàn mùa chuyển tiếp. Tôi từng hỏi Trần Vọng Trì không biết bao nhiêu lần rằng: "Anh có yêu em không?"
Mỗi lần hôn anh, bốn mùa dường như trở nên rực rỡ hơn. Cả người tôi như tan chảy.
Dưới nhà, sau vài câu chuyện phiếm, giọng ba tôi vang lên, trầm đυ.c và rắn rỏi, nói với ai đó rằng tôi đã về nhà, và giờ đang nghỉ ngơi trên lầu.
Năm giây im lặng trôi qua, tim tôi đập tám nhịp, rồi tôi nghe Trần Vọng Trì đáp: "Vâng, con biết rồi."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Có Gió Thổi
- Chương 3