Đó là cơn bão dữ dội mà dịu dàng nhất tôi từng trải qua, còn lớn hơn cả cơn bão cát mà tôi gặp khi nghe điện thoại của ba.
...
Mùng sáu tháng Giêng năm 2024, tôi quá giang xe của một người lạ để về nhà. Trên con đường quốc lộ hoang vắng, hai chúng tôi thay nhau lái suốt mười ba tiếng qua đường cao tốc. Khi đến gần biên giới tỉnh, cả hai đều đã mệt rã rời. Chúng tôi đùa nhau, hỏi vì sao lại chọn đúng lúc này để quay về.
Anh nói mình không thực sự về nhà, chỉ là đi qua vài nơi quen thuộc. Mấy năm nay, anh cứ đi rồi dừng, ở mỗi thành phố nghỉ vài hôm rồi lại lên đường. Lần này, anh vừa dừng chân ở Trùng Khánh, thử món nướng ven đường vài ngày, rồi quyết định đi về phía Bắc. Nhờ thế mà gặp tôi ở Cam Túc.
Chúng tôi ngồi xổm ở khu phục vụ ven đường lúc đêm khuya, hút thuốc để giải khuây. Tôi nhìn khuôn mặt anh ẩn sau làn khói thuốc, hỏi nhỏ: "Trong lòng anh có nỗi buồn nào không?"
Anh liếc nhìn tôi, mỉm cười không nói.
Những lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu môi rồi bị tôi nuốt xuống. Tôi bật cười, giơ điếu thuốc trong tay lên, khẽ nói: "Cạn ly."
"Cạn ly." Anh nói.
...
Tôi đến nơi vào sáng sớm ngày mồng bảy. Khi đó, ba tôi và dì Hà đã làm xong thủ tục đăng ký kết hôn.
Trên bức tường vừa được trát lại còn thơm mùi vôi mới, có dán hai chữ "Phúc", nhưng không có chữ "Hỷ". Họ không tổ chức đám cưới, cũng chẳng đãi tiệc, làm mọi thứ kín đáo đến mức còn lặng lẽ hơn cả màu xanh non vừa nhú trên cành cây đầu thôn. Con chó vàng nhà bác hàng xóm dựng thẳng đuôi, nhìn tôi sủa vang đầy cảnh giác.
Nó không nhận ra tôi, vì khi tôi rời nhà, bác ấy còn chưa nuôi nó.
Tôi đứng trước cửa, giằng co với nó một lúc. Cuối cùng, tiếng sủa của nó gọi ba tôi ra. Ông ăn mặc chỉnh tề, trên gương mặt tràn đầy niềm vui.
Nét mặt ba tôi khựng lại trong chốc lát, rồi ông miễn cưỡng nở một nụ cười. Nụ cười ấy giống như những đám mây đen dày đặc gom lại thành giọt nước nhỏ, chậm rãi rơi xuống.
"Con về rồi à."
"Vâng."
Không ai nói thêm lời nào nữa.
Ở các nước Đông Á, bầu không khí trong gia đình dường như lúc nào cũng có chút nặng nề. Tôi từng gặp rất nhiều người, ít nhiều đều có khúc mắc với gia đình. Tôi có một chị họ đang học tiến sĩ ở Mỹ. Năm cô ấy 16 tuổi, suýt nữa thì bị gia đình ép kết hôn và sinh con. Cô ấy mất 18 năm để lên kế hoạch thoát khỏi vòng kìm kẹp đó, và từ đó đến nay hoàn toàn cắt đứt liên lạc với gia đình.
Tôi còn có một người bạn đang làm việc ở Bắc Kinh. Vì tính hướng của mình, cậu ấy luôn trong tình trạng căng thẳng với ba mẹ. Lần gần nhất chúng tôi gặp nhau là năm 2019. Khi đó, mấy đứa tụi tôi cùng thuê xe đi du lịch ở cao nguyên Khăn Mễ Nhĩ. Hoàng hôn hôm ấy rực rỡ lạ thường. Cậu ấy bảo có lẽ sắp chia tay bạn trai đã quen nhiều năm. Vừa dứt lời, cậu ấy cười gượng, trong mắt lộ rõ vẻ cay đắng, rồi nói ba mình vừa nhận thông báo bệnh nặng, có thể không qua khỏi mùa hè năm nay. Cậu ấy định sau khi ngắm xong hoàng hôn này sẽ nghỉ việc để về nhà.
Chúng tôi ngồi lặng giữa đất trời bao la, nhỏ bé đến mức chẳng đáng kể gì. Hoàng hôn lặng lẽ buông xuống, bóng tối dần nuốt chửng ánh sáng cuối cùng, chỉ còn lại một vầng trăng cô đơn treo lơ lửng nơi chân trời.