Chương 1

Đêm trước Tết Âm lịch năm 2024, ba gọi điện cho tôi, giọng ông vang lên từ nơi xa ngàn dặm, gọi tôi từ Cam Túc trở về nhà. Mấy ngày đó, thời tiết ở Cam Túc vô cùng khắc nghiệt. Tôi từng đi qua vùng này nhiều lần, nhưng chưa lần nào gặp cơn bão cát dữ dội đến thế.

Tôi kẹp điện thoại giữa vai và tai, đầu óc trống rỗng, lắng nghe giọng nói đã không giấu được vẻ già nua của ông. Trước mắt tôi là một bầu trời mù mịt cát vàng. Xe tôi chết máy giữa đường, lúc ba gọi đến, tôi đã đứng chờ bên vệ đường suốt ba tiếng đồng hồ.

Thời tiết cực đoan khiến đài khí tượng phải phát cảnh báo. Đường cao tốc bị phong tỏa. Không biết bao nhiêu người tha hương đành tạm dừng chân ở thành phố này. Trong cơn bão cát ấy, có bao ánh mắt mong ngóng được trở về nhà, nhưng tôi thì không nằm trong số đó.

Đáng ra tôi nên lang bạt ở bên ngoài, bị gió lốc và mưa lớn quật ngã, để mắt đẫm nước mưa và vị mặn của biển cả. Đó mới là cuộc sống của tôi.

Tôi nói với ba qua điện thoại rằng năm nay tôi vẫn không thể về. Dự án của công ty mở rộng sang Nam Mỹ. Tôi đã nộp đơn tình nguyện. Hai tháng nữa, tôi sẽ vào sâu trong rừng mưa Amazon để cùng đoàn làm phim quay một bộ phóng sự.

Người đàn ông trung niên với gương mặt lạnh lùng, giọng nói thô ráp ấy, lần đầu tiên im lặng. Giữa chúng tôi là vô vàn dãy núi nối dài không dứt, mỗi người một hướng, núi này chồng lên núi kia, đến mức chẳng còn nhìn thấy bóng dáng nhau.

Sau đó, ba nói với tôi rằng ông muốn kết hôn với dì Hà, hy vọng tôi có thể về dự.

Không cần phải nói đến việc tôi sẽ chứng kiến một người đàn ông ngoài năm mươi vẫn có thể yêu và hạnh phúc. Chỉ riêng câu nói "Con và Trần Vọng Trì rốt cuộc cũng phải trở thành người một nhà, chẳng lẽ cả đời không gặp mặt?" đã đủ khiến tôi lặng người.

Lúc đó, tôi đang dừng lại ở Hà Tây. Nếu không có sự cố chết máy, có lẽ tôi đã đến Tân Cương từ lâu. Nếu xe không hỏng, tôi nghĩ mình sẽ không bắt máy, càng không nghe được tin ba muốn tái hôn, và tuyệt nhiên không nghe thấy cái tên Trần Vọng Trì từ miệng ông.

Ngay sau câu nói ấy, tôi lập tức ngắt máy.

Hôm đó, cơn bão cát như bước ra từ một bức tranh điên loạn, mắt tôi bỗng nhòa đi trong khoảnh khắc.

Có những cái tên, theo năm tháng âm thầm biến thành chiếc bóng mờ nhạt, tan vào luồng khí nóng hầm hập của cuộc đời.

Tôi chợt nhớ đến nụ hôn giữa mùa hè năm ấy. Một nụ hôn không nên có, cũng không nên tồn tại.

Trên bức tường thấp có những bụi cỏ dại không tên mọc lên, nhụy hoa vàng rụng xuống thành những hạt phấn li ti, lấp lánh ánh kim, giống chiếc kẹp tóc vàng mà mẹ Trần Vọng Trì hay dùng.

Ba tôi khom lưng, chân bước nhẹ qua bậc cửa, lặng lẽ đi vào phòng mẹ Trần Vọng Trì. Tấm rèm màu xanh da trời bị kéo lên. Tiếng động mơ hồ, đứt quãng vang ra từ trong phòng.

Trên cao, tán lá cây bào đồng khẽ lay động. Tôi nhìn thấy ánh nắng hè chói chang dừng lại trong mắt Trần Vọng Trì. Thế rồi tôi nhắm mắt. Giữa tiếng động đan xen của ba tôi và mẹ anh, ở sau rừng cây nhà Trần Vọng Trì, tôi đón lấy nụ hôn ướŧ áŧ ấy.

Một nụ hôn còn nóng bỏng hơn cả cơn mưa mùa hạ.