Chương 8

Dục Châu có thói ở sạch, cô không chịu được cảm giác này nên đã lập tức gấp quyển vở lại, nhưng như vậy cũng chẳng giải quyết được gì, thậm chí còn có thể làm bẩn thêm những trang khác.

Cũng may, dù mực có bị loang ra, nhưng cũng không quá nhiều, chỉ thấm qua một hai trang. Cô lau khô cổ tay, rồi vội vàng xé mấy trang giấy bị hỏng, ném vào thùng rác.

Làm xong mọi thứ, lúc này Dục Châu mới có tâm trí nhìn lại xem mình đã viết nhầm bao nhiêu bài.

May mắn đây không phải là bài tập giáo viên giao, mà là tập bài tập cô tự mua ở tiệm sách gần trường.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì lớn, Dục Châu định tiếp tục làm tiếp. Nhưng lần này, cô lại không thể tĩnh tâm giải đề được.

Bởi vì bên tai không ngừng vang lên những âm thanh ồn ào từ các cuộc trò chuyện.

Không biết từ lúc nào, mấy nữ sinh đã vây quanh chỗ ngồi của cô và Trình Na, vây kín tới mức chật như nêm cối.

Ngay cả bạn học ngồi ở hàng trước, người vốn không ưa gì Trình Na, cũng quay lại nhìn cô: "Cậu ấy không đi thì để tớ đi cho."

"Tớ cũng muốn đi."

"Đúng đó đúng đó, Trình Na, cậu ấy không đi thì đưa tụi tớ theo. Bọn tớ thích náo nhiệt mà, chắc chắn sẽ vui lắm."

"Trình Na, tụi mình là bạn đúng không?"

"Người đông quá, không được đâu."

"Chỉ được dẫn theo một người thôi hả? Dẫn cả tụi mình đi đi, được không, được không?"

"Cho tớ đi với, tớ có thể trao đổi. Cậu thích cái váy nhà Shari đúng không? Tớ tặng cậu, cậu dẫn tớ đi chơi."

"Sao cậu có thể như vậy, còn đòi trao đổi nữa."

"Đúng đó đúng đó."

Mỗi người nói một câu, chẳng mấy chốc không khí đã náo nhiệt hẳn lên. Có người nghe thấy cuộc trò chuyện từ xa, dù không lại gần nhưng cũng góp vui vài câu trêu đùa.

Sự náo nhiệt này làm thỏa mãn lòng hư vinh của Trình Na.

Trường Nhất Trung và Nhị Trung, tuy chỉ khác nhau một chữ, cũng chỉ cách nhau một con đường, nhưng lại khác biệt rất lớn.

Một là trường công, một là trường tư.

Chưa bàn đến chuyện trường công hay trường tư tốt hơn, chỉ xét về hoàn cảnh gia đình của các học sinh trong trường thì đã thấy sự khác biệt rõ rệt.

Đa số học sinh ở Nhất Trung là con cháu nhà quyền quý và con nhà giàu. Vì vậy môi trường giáo dục chắc chắn không thể kém. Làm sao mà kém được, có tiền thì mọi thứ đều tốt cả.

Dù chỉ là đồng phục ở đó, cũng không phải thứ mà học sinh của Nhị Trung có thể so bì. Từng bộ đồng phục được may đo chuẩn chỉnh, dáng vẻ cao ngạo, kiêu sa, trông như một bầy công xinh đẹp.