Nguyên chủ lại lựa chọn kết hôn với một người đàn ông lớn hơn mình hơn hai mươi tuổi. Một người đáng tuổi làm cha cô ấy, ngoại hình bình thường, chẳng có điểm gì nổi bật.
Khi đọc đến đây, Dục Châu cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Chỉ nghĩ rằng đó là sự sắp đặt của tác giả, có lẽ đúng như những gì nhân vật trong truyện nói. Nguyên chủ và mẹ cô ấy là cùng một loại người, nên mới chọn một cuộc đời trượt dốc như thế...
Nhưng khoảnh khắc này, Dục Châu hiểu ra.
Nguyên chủ chỉ là bị tổn thương, lại quá thiếu tình thương.
Tất cả mọi người đều nói cô ấy sẽ giống mẹ mình. Ngay cả độc giả ngoài sách cũng âm thầm mong đợi cô ấy sa ngã. Họ kỳ thị, định kiến, như thể chỉ khi cô ấy làm những chuyện như vậy, mới là “bình thường”, mới hợp logic.
Nguyên chủ đã chấp nhận, cũng thỏa mãn sở thích xấu xa của họ khi được thấy “con gái tiểu tam cũng chỉ là loại rác rưởi”, cô ấy đau khổ, tuyệt vọng, không thể thoát khỏi số phận.
Dục Châu xuyên đến thế giới này, nhưng cô cũng không cho rằng mình có khả năng thay đổi suy nghĩ của người khác, hay chứng minh rằng mẹ cô không phải “tiểu tam”.
Thứ duy nhất cô có thể giữ vững là nội tâm của mình.
Cô sẽ không giống nguyên chủ, bởi vì đau khổ mà lựa chọn thỏa hiệp. Cô sống lâu hơn nguyên chủ hơn mười năm, từng có một gia đình bình thường, khỏe mạnh.
Cha mẹ cô yêu thương cô, nâng niu cô như châu báu.
Vì thế, cô hiểu rằng mình không cần phải làm vừa lòng thú vui méo mó của người khác. Đó là sự dơ bẩn của bọn họ, là suy nghĩ lệch lạc của bọn họ.
Cô sẽ sống tiếp, sống một cuộc đời tử tế. Không cần phải giàu sang quyền quý, chỉ cần bình an, vui vẻ là đủ.
Tự nhủ như vậy trong lòng, Dục Châu đã sống ở thế giới này mười năm, từ bảy tuổi đến mười bảy tuổi...
Thoáng cái mà cô lại lạc vào dòng ký ức cũ.
Nghĩ đến rất nhiều chuyện, cả cuộc sống trong mười năm qua, lẫn các tình tiết trong truyện, thế nên cô đã không biết mực ở đầu bút đã loang ra một mảng, lan ra nhuộm bẩn cổ tay trắng trẻo của cô.
Chỉ đến khi cảm thấy hơi lạnh, cô mới giật mình tỉnh lại.
Vội vàng lấy khăn ướt ra lau cổ tay, vừa lau vừa cúi đầu nhìn vở. Trang giấy trắng sạch sẽ giờ đã bị mực đen thấm ướt, loang lổ cả mảng.
Dính nhớp, ẩm ướt, trông như chất nhầy, khiến người ta thấy ghê tởm. Lại thêm mùi mực nồng hắc đến khó chịu, khiến cô buồn nôn.