Như một cái bóng đen không dám ra ánh sáng, sống thu mình, vô vị. Khiến người khác chẳng muốn lại gần, cũng không hứng thú bắt chuyện.
Cô luôn như người ngoài cuộc, nằm ngoài tập thể. Nếu không phải vì năm lớp 11 này bọn họ ngồi cùng bàn...
Trình Na nghĩ, có lẽ chính bản thân cô ấy cũng sẽ giống những bạn học khác, hoàn toàn không nhớ rõ trong lớp còn có người như vậy, hoặc chẳng thèm để ý tới những điểm khác thường của cô.
Bất chợt... Trình Na lại không còn muốn để Dục Châu đi đến tiệc sinh nhật cùng mình nữa. Trình Na muốn tìm người đi cùng, không chỉ vì đi một mình thấy ngại, mà còn để có ai đó làm nền cho mình nổi bật hơn.
Sự quê mùa của Dục Châu rất thích hợp để làm nổi bật vẻ xinh xắn của Trình Na. Nhưng khoảnh khắc này, Trình Na lại cảm thấy, Dục Châu không hề xấu, thậm chí còn rất đẹp.
Cô sẽ cướp đi sự chú ý của mọi người, sẽ khiến Trình Na trở thành phông nền. Điều đó khiến cô ấy có phần không vui, nét mặt háo hức ban đầu cũng dần bị cảm xúc lạ thường thay thế.
Trình Na thậm chí có chút hối hận, hối hận vì mình đã mở miệng mời cô. Nhưng lời đã nói ra, chẳng thể nuốt lại.
Làm vậy không chỉ mất mặt, mà còn khiến Trình Na trở nên kỳ quặc. Trình Na rất sĩ diện, cô ấy không muốn mình trông kỳ lạ trong mắt người khác. Vì vậy, chỉ còn cách vừa hối hận vừa giả vờ thản nhiên nhìn Dục Châu, tiếp tục dò hỏi.
Lần này, cô gái với đôi môi hồng phớt cuối cùng cũng trả lời: "Không đi đâu, nhà mình có giờ giới nghiêm, không được ra ngoài quá chín giờ."
Câu trả lời này khiến Trình Na thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mắn vì cô không đồng ý. Đồng thời, Trình Na lại không kiềm chế được mà nhớ lại giọng nói vừa nãy của Dục Châu, rất dễ nghe.
Không phải kiểu giọng ngọt ngào dễ thương, mà mang chút lạnh nhạt, trầm tĩnh. Có gì đó mê người, khiến người ta ngứa ngáy, muốn lại gần, nhưng lại cảm thấy xa cách.
Như có một lớp ngăn nào đó...
Không nhìn thấy, không chạm tới, tạo cảm giác xa vời.
Trình Na không biết phải miêu tả thế nào về Dục Châu, chỉ biết rằng cô rất đặc biệt, đặc biệt đến mức không thể tìm được người thứ hai giống như vậy trên thế giới này.
Ánh mắt Trình Na dừng lại trên người Dục Châu quá lâu, lâu đến mức chính cô ấy cũng cảm thấy không nên. Vội vã rời tầm mắt đi, vài giây sau mới nói: "Ừm... Tớ biết rồi."
"Vậy tớ đi rủ người khác, cậu đừng có hối hận đấy."