Tôn Tử còn chưa kịp hoàn hồn thì tôi đã túm lấy cậu ta kéo về phía sân sau. Vốn dĩ Tôn Tử đã cảm thấy áy náy với tôi, cho nên đương nhiên sẽ không trái ý tôi vào lúc này, cứ thế lẳng lặng đi theo tôi đến tận cửa phòng của bà cụ.
Tôi vừa đưa tay lên định gõ cửa thì “cạch” một tiếng, cánh cửa bỗng bật mở. Trước mắt tôi là dì Liên, với bộ mặt lạnh như tiền đang nhìn tôi chằm chằm, cứ như thể tôi vừa gây ra tội tày trời không bằng.
“Lần này không phải cháu tự tiện xông vào đâu nhé, là bà nội gọi cháu đấy.” Vừa nói, tôi vừa chỉ tay về phía Huệ Bình, ra ý chính cô ta là người vào thông báo.
Khóe miệng dì Liên chỉ nhếch lên một cách lạnh lùng rồi cho tôi vào, nhưng lại bắt Tôn Tử phải ở lại ngoài cửa. Sau một hồi tranh cãi không thành, cuối cùng chúng tôi đành để Tôn Tử đứng đợi ở ngoài.
Bước vào phòng ngủ của bà cụ, một mùi hương thanh nhẹ quen thuộc lại xộc vào mũi, và ngay sau đó là gương mặt nhàu nhĩ của bà ta. Bà ta đang nhắm mắt ngồi trên ghế, tay lần tràng hạt, miệng thì lẩm bẩm khấn vái điều gì đó.
Lòng dạ độc ác như vậy, Phật Tổ nào có thể phù hộ cho bà ta chứ?
“Con đến rồi à?” Tôi vẫn còn đang ngẩn người thì bà cụ đột nhiên mở mắt ra nhìn tôi.
Tôi vội gật đầu: “Dạ vâng thưa bà, con thấy bà đang niệm kinh nên không dám làm phiền ạ.”
Bà ta khẽ ho một tiếng rồi gắng gượng đứng dậy. Gương mặt đầy nếp nhăn ấy tiến lại ngày một gần, cuối cùng ghé sát vào tôi, hạ thấp giọng nói: “Minh Dương, tối qua có người đã vào phòng của bà.”
“Hả?” Phản ứng đầu tiên của tôi là, phòng của bà cụ này đáng sợ như vậy mà cũng có kẻ dám vào, lại còn là vào ban đêm nữa chứ, đúng là to gan thật.
Thấy bộ dạng kinh ngạc của tôi, đôi mắt đυ.c ngầu của bà ta từ từ rời khỏi khuôn mặt tôi.
Khoan đã, tình hình này là sao? Bà ta đặc biệt gọi mình đến đây, chỉ để nói riêng với mình chuyện này, lẽ nào bà ta nghĩ kẻ đột nhập vào phòng tối qua chính là mình ư?
Tối qua mình uống say đến mức không biết trời đất gì nữa, làm sao có thể mò đến phòng của bà ta được chứ?
Bà cụ nhìn phản ứng của tôi, dường như đang thăm dò xem vẻ mặt kinh ngạc này của tôi có phải là giả vờ hay không. Sau vài giây dò xét, bà ta mới lên tiếng lần nữa.
Đôi môi khô nứt của bà ta mấp máy, nói rằng tối hôm qua có kẻ đã vào phòng và lấy trộm một món đồ rất quan trọng của bà ta.
Đồ rất quan trọng ư? Lẽ nào là đồ cổ gì đó?
Thấy tôi không nói gì, bà cụ lại ho khẽ một tiếng. Gương mặt nhăn nheo như vỏ quýt khô của bà ta lại một lần nữa áp sát, mắt không rời khỏi tôi, rồi nói một cách cực kỳ nghiêm trọng: “Minh Dương, những người bên ngoài đều là do con đưa tới, việc này chắc chắn là do một trong số họ làm. Con phải giúp bà tìm ra bằng được.”
Mụ già chết tiệt này, mất đồ mà lại bắt mình đi tìm, đây rõ ràng là cố tình gây khó dễ cho mình mà? Đã thế, mình còn phải đi tìm tung tích của Kiến Nam, lấy đâu ra thời gian mà dây dưa với bà ta ở đây chứ?
“Bà nội, rốt cuộc là vật quan trọng gì ạ? Hiện tại con đang phải tìm tung tích của bạn con, không có gì quan trọng hơn mạng người được, phải không bà?” Tôi nhìn thẳng vào bà cụ với vẻ mặt nghiêm túc.
Thế nhưng, bà cụ này cũng chẳng phải dạng vừa. Bàn tay khô quắt như cành củi khô của bà ta đặt thẳng lên vai tôi, gương mặt lộ rõ vẻ dữ tợn: “Minh Dương, nếu con không tìm được món đồ đó, thì cả con và đám cảnh sát kia đều cút hết ra ngoài cho bà.”
Chà, mụ già này chửi người mà tiếng nói sang sảng như chuông đồng, chẳng giống một bà lão tám mươi mấy tuổi chút nào. Nhưng lúc này tôi không thể trở mặt với bà ta được, nếu không thì làm sao mà tìm Kiến Nam đây?
“Con xin lỗi bà, lúc nãy là con không phải. Nhưng bà muốn tìm thứ gì thì ít nhất cũng phải miêu tả cho con một chút, để con tìm được còn báo cho bà chứ ạ?” Tôi cười hề hề nhìn bà cụ, coi như là nịnh nọt một phen.
Bà cụ liếc tôi một cái đầy khinh bỉ, rồi nói đó là một viên châu màu đỏ. Tôi hơi sững người, viên châu màu đỏ ư?
“À… vâng, được ạ. Con sẽ tranh thủ tìm giúp bà… À không, con sẽ cố gắng hết sức tìm giúp bà. Bà cứ yên tâm, con nhất định sẽ tìm được.” Tôi nói chắc như đinh đóng cột với bà cụ.
Nghe vậy, bà cụ chỉ khẽ gật đầu rồi đuổi tôi ra ngoài, bảo tôi đi làm việc ngay lập tức. Tôi thầm nghĩ chỉ cần giả vờ qua loa cho xong chuyện là được, thế là liền lui ra khỏi phòng bà ta.
Vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ, tôi đã phát hiện Tôn Tử biến mất đâu rồi. Dì Liên cũng không thấy tăm hơi. Da đầu tôi tức khắc tê rần, tôi vội gọi lớn: “Tôn Tử? Tôn Tử?”
“Minh Dương, tôi ở đây này! Cậu xem đây là cái gì?” Giọng của Tôn Tử từ phía bên trái sân sau vọng tới. Ngay lập tức, tôi lao nhanh như tên bắn đến bên cạnh cậu ta.