Chương 30: Tìm người

Tôi đứng dậy, đắp chăn cho anh ta rồi bước ra khỏi phòng. Tiết trời lúc này khô hanh và lạnh buốt. Vì hôm qua vừa có một trận mưa lớn, nên tôi đoán đường núi chắc chắn rất lầy lội, Huệ Bình đi mời thầy thuốc chắc cũng chưa thể về nhanh như vậy được.

Tôi đẩy cửa phòng Tôn Tử, định xem cậu ta có đói và muốn ăn chút gì không. Nào ngờ, cửa vừa mở ra, tôi liền thấy Phi Phi và gã đội trưởng cảnh sát tên Kim Bằng đang ôm hôn nhau trong phòng. Đôi tay của Kim Bằng đã đặt hẳn lên mông của Phi Phi rồi.

Cơn giận của tôi bùng lên ngay tức khắc. Dù cho tôi và Phi Phi đã không còn khả năng nào nữa, nhưng cô ta cũng không thể làm ra chuyện như vậy ngay khi chúng tôi còn chưa chính thức chia tay chứ. Đây không phải là đang vả vào mặt tôi hay sao?

“Tôn Phi Phi!” Tôi gầm lên với cô ta, hai tay đã nắm chặt thành quyền.

Thế nhưng Phi Phi chỉ hé đôi môi đỏ mọng căng tràn của mình, nở một nụ cười quyến rũ với tôi, mà vẫn không hề rời khỏi vòng tay của Kim Bằng. Kim Bằng thì càng quá đáng hơn, gã thậm chí còn không thèm quay đầu lại mà cứ ôm chặt lấy Phi Phi, đôi tay không an phận cứ thế lướt dọc trên người cô ta.

Tôi lập tức chửi thề một tiếng rồi lao tới, túm lấy Kim Bằng kéo ra, ngay sau đó là một cú đấm thẳng mặt khiến anh ta ngã sõng soài trên đất. Kim Bằng ngã xuống đất, có vẻ như bị đánh choáng váng, anh ta ngẩng đầu lên lườm tôi, ánh mắt hung tợn vô cùng.

Nếu không nói anh ta là cảnh sát, có khi tôi còn tưởng anh ta là phường côn đồ cướp giật nữa. Anh ta loạng choạng đứng dậy từ dưới đất, xắn tay áo lên định ăn thua đủ với tôi.

Anh ta vốn đã cao to vạm vỡ, lại còn biết võ vẽ, nên tôi bị anh ta ấn thẳng vào tường. ANh ra còn dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng tôi, khiến chút rượu vừa uống lúc nãy đều nôn ra bằng sạch.

Người Kim Bằng bị tôi làm cho bẩn thỉu nhếch nhác, anh ta liền đạp tôi ngã xuống đất, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ rồi quát: “Dám đánh tao à? Cũng không biết tự soi lại mình xem là cái thá gì.”

Nói xong, Kim Bằng đứng dậy đi về phía Phi Phi. Phi Phi nũng nịu nép vào lòng Kim Bằng, mỉm cười nhạt nhẽo với tôi: “Minh Dương, nếu anh đã không yêu em, vậy thì em cũng không muốn tiếp tục ở bên anh nữa.”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn Phi Phi. Vốn dĩ tôi đã định sau khi nói rõ ràng mọi chuyện, chúng tôi vẫn có thể làm bạn bè, dù sao thì ai cũng là người lớn cả rồi.

Vậy mà Phi Phi lại ngang nhiên ôm ấp người đàn ông khác ngay trước mắt tôi, lại còn nói ra những lời vô thưởng vô phạt như vậy. Điều này khiến tôi tức điên lên, tôi cảm thấy Phi Phi căn bản chưa bao giờ đặt tôi vào trong tim.

Có lẽ từ trước đến nay cô ta chưa từng yêu tôi, chỉ là đang đùa giỡn với tôi mà thôi. Tôi gập người, khó khăn bò dậy từ dưới đất, đầu óc hỗn loạn vô cùng.

Sau khi đứng dậy, dù cả người vẫn còn choáng váng, nhưng tôi chợt nhớ ra mình đến đây là để thăm Tôn Tử. Cậu ta không phải ở trong phòng này sao? Người đâu rồi? Sao lại không thấy đâu nữa?

Tôi nhìn quanh quất một hồi mà vẫn không thấy bóng dáng Tôn Tử đâu cả, đầu óc tôi bắt đầu "ong ong" lên. Tôi vội vàng xoay người chạy ra ngoài, không ngờ lại đâm sầm vào Huệ Bình, người vừa mới dẫn bác sĩ tới.

"Á!" Huệ Bình hét lên một tiếng, cả người ngửa ra sau suýt chút nữa thì ngã. Tôi vội vàng đưa tay ra ôm chầm lấy cô ta. Vòng eo của Huệ Bình vừa nhỏ vừa mềm, khiến toàn thân tôi bất giác rùng mình một cái.

Huệ Bình đỏ mặt đẩy tôi ra. Tôi vội trấn tĩnh lại rồi nói lời xin lỗi. Huệ Bình bĩu môi đáp: “Không sao đâu Tôn thiếu gia. Tôi mời đại phu đến cho cậu rồi đây. Vị này chính là bác sĩ Phạm nổi tiếng nhất trong làng chúng ta, tổ tiên mấy đời đều làm nghề y đấy.”

Nói rồi, Huệ Bình định dẫn bác sĩ Phạm vào trong, nhưng tôi đã thở dài một hơi rồi cản lại: “Huệ Bình, bây giờ cô giúp tôi tìm Tôn Tử trước đã, cậu ấy mất tích rồi.”

Nghe tôi nói vậy, Huệ Bình sững người một lúc, sau đó liền lộ ra vẻ mặt khinh khỉnh: “Vẫn còn chạy lung tung được thì chứng tỏ là không có bệnh rồi. Đúng là hại tôi mất công toi. Bác sĩ Phạm, chắc ông cũng có thể về được rồi nhỉ.”

Bác sĩ Phạmlúc này cũng đang thở hổn hển, nói rằng chúng tôi cố tình bày trò trêu chọc ông ta, rồi tức giận quay người định bỏ đi.

Tôi vội níu bác sĩ Phạm lại, nói với ông ta rằng người bệnh sẽ sớm được tìm thấy thôi, và mời ôngta vào phòng tôi nghỉ ngơi cho khỏe.

Bác sĩ Phạm cũng đã đi không nổi nữa, lại thấy trong phòng tôi có sẵn cả rượu lẫn thức ăn, nên cũng không khách sáo làm gì. Trong khi đó, anh khờ kia đã say đến bất tỉnh nhân sự trên giường rồi.

Huệ Bình nhíu mày nhìn tôi, giọng điệu vô cùng khó chịu: “Tôn thiếu gia, cậu xem đi, cậu đã rước bao nhiêu người về đây rồi? Lát nữa lão phu nhân mà nổi giận thì xem cậu tính sao.”

“Chuyện của bà nội, tôi sẽ tự mình giải quyết. Còn cô, bây giờ đi hâm nóng chút cơm và thức ăn mang qua đây đi.” Tôi ra lệnh cho Huệ Bình với vẻ mặt không chút cảm xúc.

Tôi nhận ra một điều rằng, đối với những người này, nếu không ra vẻ thiếu gia thì họ sẽ chẳng bao giờ ngoan ngoãn làm việc. Nếu đã vậy, tôi cũng đành ra oai một phen vậy.

Thấy sắc mặt tôi trở nên nghiêm túc, Huệ Bình không dám chần chừ, vội gật đầu rồi đi về phía nhà bếp.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho bác sĩ Phạm, tôi vội vã ra ngoài tìm Tôn Tử. Sắc mặt cậu ta hôm nay không tốt chút nào, theo lẽ thường thì không thể nào ra ngoài đi lung tung được. Lòng tôi rối như tơ vò, thực ra trong thâm tâm đã có một dự cảm chẳng lành.

“Tôn thiếu gia, lão phu nhân đang lễ Phật, cậu không có việc gì thì đừng chạy vào hậu viện, kẻo làm phiền người.” Người nói là dì Liên. Bà ta xuất hiện trước mặt tôi gần như thần không biết quỷ không hay, làm tôi giật nảy mình.

Tôi hoàn hồn lại, nhìn dì Liên và cười gượng: “À, thì ra là dì Liên. Tôi... tôi đang tìm Tôn Tử, bạn của tôi, dì có thấy cậu ấy đâu không ạ?”

Dì Liên nheo đôi mắt đầy vẻ gian xảo lại, lắc đầu nguầy nguậy rồi bảo tôi ra ngoài trước.

Tôi chỉ đành ngoan ngoãn lui ra khỏi sân, nhưng trong lòng đã dấy lên vô số nghi vấn. Dì Liên đây là đang cố tình cản tôi sao? Có phải dì ấy sợ tôi nhìn thấy thứ gì đó không?

Lẽ nào Tôn Tử thật sự đã...? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, tôi nhìn dì Liên, hắng giọng rồi nói: “Dì Liên, tôi tìm bà nội có việc quan trọng, cháu phải gặp bà ngay bây giờ.”