Cuối cùng, tôi đành đẩy cửa đi thẳng vào. Cách bài trí bên trong cũng tương tự như sương phòng của tôi, vô cùng trang nhã. Thế nhưng, cậu lại không có trong phòng, chăn trên giường vẫn được gấp gọn gàng.
Tôi đưa tay sờ thử lên chăn, thấy lạnh toát, không giống như có người đã ngủ qua. Trời vẫn còn sớm thế này, cậu đã đi đâu được chứ?
Tôi chợt nhớ đến sự mất tích kỳ lạ của Kiện Nam, đến cuối cùng vẫn không rõ sống chết. Giờ đây cậu cũng biến mất, tim tôi như bị treo ngược lên. Lẽ nào cậu cũng xảy ra chuyện rồi?
Tối qua tuy cậu muốn lừa lấy tài sản Minh gia từ tay tôi, nhưng dẫu sao cậu vẫn là anh ruột của mẹ tôi, tôi không thể để cậu xảy ra chuyện được.
Phản ứng đầu tiên của tôi là phải đi tìm mụ già kia ngay lập tức. Cậu tôi thân hình vừa béo vừa to, muốn lôi cậu đến một nơi nào đó rồi gϊếŧ đi không phải là chuyện dễ dàng. Huống hồ, bọn họ gộp lại cũng chỉ là mấy người phụ nữ chân yếu tay mềm, nếu muốn làm chuyện này thì hẳn là rất khó khăn.
Haiz, thôi bỏ đi. Giờ tôi chẳng có manh mối nào cả, nhưng vẫn phải đi xem thử cho rõ ngọn ngành.
Tôi vội vã đi về phía sân sau, bỗng thấy phía trước có một người đàn ông cao lớn đang quay lưng về phía tôi, nói chuyện với Tiểu Phân. Sao nhìn bóng lưng này, tôi lại thấy quen mắt thế nhỉ?
Người kia nghe thấy tiếng bước chân của tôi liền quay đầu lại. Tôi vừa nhìn đã nhận ra, đây chẳng phải là anh to con ngốc nghếch hay sao?
“Minh Dương.” Anh to con cười ngây ngô với tôi, nụ cười ấy rạng rỡ vô cùng.
Đúng rồi, có lẽ mình có thể moi được thông tin gì đó từ anh to con ngốc nghếch này. Anh ta dường như thường xuyên ra vào nơi này, biết đâu lại hay biết chuyện gì đó.
Tôi liền thay đổi ý định, kéo tay anh ta, lấy cớ là muốn anh ta đi uống rượu cùng, nhưng thực chất là để moi móc chút thông tin hữu ích từ miệng anh ta.
Anh to con ngốc nghếch theo tôi về sương phòng. Vừa đến nơi đã thấy Tiểu Phân chuẩn bị sẵn một vò rượu ngon và vài món nhắm đặt trên bàn.
Tôi cũng cố tình bắt chuyện với anh ta: “Anh Thuận Tử à, mấy hôm nay không thấy anh lên đây, dạo này bận rộn chuyện gì vậy?”
Anh to con ngốc nghếch lại cười hì hì với tôi, gãi gãi mái đầu bù xù như tổ quạ rồi ngây ngô đáp: “Tôi thì bận được gì chứ, chỉ quanh quẩn với mấy việc đồng áng thôi.”
“Ồ, ra là vậy à. À đúng rồi anh Thuận Tử, anh với Minh gia chúng tôi thân quen lắm phải không?” Tôi vừa rót rượu cho anh ta, vừa giả vờ lơ đãng hỏi.
Anh to con ngốc nghếch gật đầu lia lịa. Qua lời kể của anh ta, tôi mới biết nhà cũ của tổ tiên anh ta vốn ở ngay gần Minh Trạch, nhưng vì một vài lý do mà mấy năm trước đã dọn xuống núi ở.
Tôi “ồ” lên một tiếng rồi bắt đầu hỏi dồn, rằng Minh gia này vốn có bao nhiêu người sống ở Minh Trạch, và tại sao cuối cùng lại chỉ còn lại một mình bà lão.
Nghe tôi hỏi vậy, anh ta bỗng trở nên căng thẳng, chén rượu vốn đã đưa đến bên miệng cũng vội vàng đặt xuống, lắp ba lắp bắp nói không biết.
Nhưng ngôn ngữ cơ thể đã bán đứng anh ta rồi. Nhìn bộ dạng này của anh ta, tôi biết chắc mình đã tìm đúng người. Anh ta nhất định biết rõ Minh Trạch này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi nâng chén, cụng với anh ta mấy ly liền. Anh ta thấy tôi đã cạn sạch, cũng đành phải uống cạn theo. Ba ly năm chén vào bụng, anh ta bắt đầu có chút mơ màng.
Miệng cũng bắt đầu lẩm bẩm nói nhảm, đúng là trúng kế của tôi rồi.
“Anh Thuận Tử, tôi thật sự rất muốn biết, rốt cuộc Minh gia đã xảy ra chuyện gì, tại sao cuối cùng chỉ còn lại một mình bà nội tôi thôi?” Tôi dùng ánh mắt khẩn khoản nhìn anh ta.
Anh ta gắp một miếng dưa chuột cho vào miệng, nhai rau ráu, rồi thở dài một hơi, nói với tôi: “Minh Dương, cậu không biết đó thôi, căn nhà này... bị ma ám đó!”
“Ma ám? Ma ám như thế nào?” Tôi nóng lòng muốn biết ngọn ngành câu chuyện.
“Minh Dương cậu không biết đó thôi, cái nhà thờ tổ của Minh gia này vốn dĩ vẫn luôn bỏ không. Nhà cậu từ đời ông cố cậu đã chuyển lên trấn ở rồi, sau này, lúc ông nội cậu bị bệnh, bà nội cậu lại cứ một hai đòi dọn về đây, kết quả là…?” Anh ta nhìn quanh bốn phía, lắc lắc cái đầu to của anh ta rồi ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Kết quả là người Minh gia cứ thế từng người một mất tích một cách khó hiểu.”
Mất tích ư? Tôi sững người, bà lão kia nói với tôi người Minh gia đều chết hết cả rồi, vậy mà anh ta này lại nói là mất tích?
Tôi vội túm lấy anh ta, muốn gã kể tiếp, nhưng anh ta đã uống quá chén, cứ gục mặt xuống bàn gọi thế nào cũng không dậy. Miệng chỉ lẩm bẩm mãi hai chữ nghiệp chướng.
Nghiệp chướng ư? Lẽ nào anh ta cũng cho rằng cái chết của những người đó có liên quan đến Thanh Thanh sao?
“Anh Thuận Tử anh Thuận Tử?” Tôi lay anh ta mấy lần nhưng anh ta vẫn không nhúc nhích. Xem ra là say thật rồi. Biết thế lúc nãy đã chuốc vừa phải thôi, anh ta say bí tỉ thế này, tôi còn biết hỏi ai bây giờ?