Tôi vừa định đứng dậy đi tìm cô ta thì bên ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân. Tôi đoán chắc là dì Liên đã tìm đến, nên vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Thế nhưng, những lời Thanh Thanh vừa nói cứ liên tục vang vọng bên tai tôi. Nuôi tiểu quỷ ư? Bà lão kia bề ngoài thì ra vẻ từ bi, giả như đang thành tâm lễ Phật, vậy mà sau lưng lại lén lút nuôi tiểu quỷ?
Bà ta nuôi tiểu quỷ để làm gì? Lẽ nào là để đối phó với Thanh Thanh? Nghĩ đến đây, tôi không khỏi bắt đầu lo lắng cho Phi Phi.
Tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa một lúc rồi mới rời đi. Cả đêm đó, ngoài tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ ra thì không có gì bất thường, nhưng chính một đêm yên ắng như vậy lại ẩn chứa đầy sát cơ.
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Kim Bằng đã đứng ở hành lang mắng chửi Tiểu Phân té tát.
“Sao cô có thể không biết được chứ? Nói, rốt cuộc Lưu Cương đã đi đâu?” Kim Bằng tức giận túm chặt lấy cổ tay Tiểu Phân, nhất quyết không buông.
Tiểu Phân đau đến mức nét mặt cũng trở nên méo mó: “Anh làm tôi đau đấy.” Giọng của Tiểu Phân nghe nũng nịu, khiến người ta nghe xong cảm thấy xương cốt như muốn rụng rời.
“Đội trưởng Kim, có chuyện gì vậy ạ?” Tôi dụi dụi mắt, trời mờ sáng tôi mới chợp mắt được, vậy mà sáng sớm đã bị Kim Bằng làm cho tỉnh giấc.
Nhìn bộ dạng hống hách và tức giận của Kim Bằng, tôi biết chắc là đã có chuyện gì đó xảy ra.
Sau khi hỏi han, tôi mới biết thì ra Lưu Cương, người đi cùng Kim Bằng, đã mất tích. Nhưng cho dù Lưu Cương có mất tích thì tại sao lại cứ nắm chặt lấy Tiểu Phân không buông?
“Tối qua tôi đã thấy Lưu Cương lén lén lút lút đi theo cô ra ngoài, cô còn dám nói không biết Lưu Cương ở đâu à?” Kim Bằng cứ khăng khăng, dường như đã cho rằng chuyện này chắc chắn có liên quan đến Tiểu Phân.
Tuy nhiên, từ trong ánh mắt của Tiểu Phân, điều tôi đọc được lại là sự bất lực. Chuyện này có lẽ không liên quan gì đến cô ta.
Tôi lập tức nhẹ nhàng đẩy Kim Bằng ra, rồi nịnh nọt cười với anh ta: “Ha ha, đội trưởng Kim, có gì thì từ từ nói. Ở trong căn nhà này, cứ tìm kỹ một chút, biết đâu Lưu Cương chỉ đang đi loanh quanh trong nhà thôi thì sao.”
Nghe tôi nói vậy, Kim Bằng mới từ từ buông tay Tiểu Phân ra. Anh ta cùng một cảnh sát khác tên Lục Đông đi về phía cuối hành lang, nơi dẫn ra sân sau.
Tiểu Phân cau mày đuổi theo, muốn ngăn cản bọn họ, nhưng một cô gái yếu đuối như cô ta sao có thể là đối thủ của Kim Bằng chứ. Chỉ bị anh ta đẩy nhẹ một cái, Tiểu Phân đã ngã sõng soài trên đất.
Trong lúc Tiểu Phân lớn tiếng la hét, Kim Bằng và Lục Đông đã xông thẳng vào sân sau. Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, thầm nghĩ đây lại là một chuyện tốt.
Biết đâu họ có thể tìm thấy manh mối gì đó thì sao. Tôi cũng định đi theo, nhưng dì Liên đã bước ra, và vừa thấy Tiểu Phân liền mắng cho một trận.
“Ai cho phép cô đưa người ngoài vào đó? Nếu để lão phu nhân biết được, cô liệu hồn đấy.” Dì Liên có vẻ rất tức giận, còn Tiểu Phân thì chỉ biết há hốc miệng, không nói được lời nào.
Tôi thì coi như không thấy gì, đã lùi về phòng mình. Lúc này, Tôn Tử cũng đã dậy, tay cậu ta đang nhẹ nhàng day trán, sắc mặt trông có vẻ không được tốt.
“Cậu sao thế, Tôn Tử? Bị ốm à?” Mới hôm qua Tôn Tử còn hoạt bát, nhảy nhót, hôm nay trông đã ủ rũ như bị bệnh.
Tôn Tử lắc đầu nói mình không sao, rồi bảo với tôi là muốn đi thăm Phi Phi. Lúc này tôi mới sực nhớ ra Phi Phi đang ở một mình trong sương phòng.
Xem ra, mình đúng là một người bạn trai chẳng ra gì. Tuy rằng giữa tôi và Phi Phi đã không còn khả năng, nhưng dù chỉ là bạn bè thì cũng nên có sự quan tâm tối thiểu chứ.
Tôi và Tôn Tử vội vàng đi đến cửa phòng Phi Phi, gõ cửa mấy cái nhưng bên trong hoàn toàn không có ai trả lời.
Chắc chắn là cô ta vẫn chưa tỉnh lại. Tôi thầm nghĩ, nếu Phi Phi vẫn còn trong trạng thái hôn mê, thì bắt buộc một trong hai chúng tôi phải đưa cô ta xuống núi khám, người còn lại thì ở đây để theo dõi tình hình.
Tôn Tử sốt ruột đẩy cửa ra. Phi Phi vẫn đang nằm trên giường. Chúng tôi vội bước đến bên giường cô ta, vừa định cất tiếng gọi thì lại phát hiện trên mặt Phi Phi đã xuất hiện những mảng vân đen lớn, trông hệt như những đường nét được vẽ bằng bút mực đen.
“Phi Phi? Phi Phi?” Tôn Tử lớn tiếng gọi hai lần.
Lông mi của Phi Phi khẽ run rẩy, và rồi, cô ta từ từ mở mắt ra. Đôi mắt ấy lóe lên một thứ ánh sáng kỳ dị, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi và Tôn Tử.
Nhìn Phi Phi, trong lòng tôi bất giác hít một ngụm khí lạnh.
Đến cả miệng lưỡi cũng trở nên lắp bắp: "Phi Phi? Phi Phi, em, em, em đỡ hơn chưa?"
Phi Phi chỉ khẽ cười rồi ngồi bật dậy khỏi giường. Tốc độ nhanh đến mức hoàn toàn không giống một người phụ nữ vừa mới sảy thai. Hơn nữa, vẻ mặt sợ hãi lúc trước đã biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó, trên gương mặt cô taấy lúc này rõ ràng là một nụ cười quỷ dị.
Nụ cười này khiến người ta nhìn vào không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Phi Phi cứ thế đi thẳng qua Tôn Tử rồi tiến về phía tôi: "Minh Dương, xin lỗi đã để anh lo lắng."