Hơn nữa, trên cái mặt to như mâm ấy là một đôi mắt nhỏ như hạt vừng, đảo lia lịa trông vô cùng nực cười.
Thấy tôi không có ý định đỡ mình dậy, cơn tức càng bốc lên, ông ta quát khẽ vào mặt tôi: “Mày là người hầu mới đến phải không? Có mắt nhìn không hả? Tao là cữu lão gia của nhà này đấy.”
Cữu lão gia? Tôi đến Minh phủ này lâu như vậy mà chưa từng nghe nói có vị cữu lão gia nào, nhưng nhìn cái tướng đầu to tai lớn béo ú của ông ta, nếu tôi không ra tay giúp thì e là ông ta cũng giống như con rùa ngàn năm, hoàn toàn không thể tự bò dậy được.
Tôi đưa tay ra, rất không tình nguyện kéo ông ta một cái, kết quả là đối phương lại cố tình dùng sức, kéo mạnh tôi ngã nhào xuống đất.
“Sao ông không biết điều thế hả?” Tôi trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Người đàn ông đó cười lạnh một tiếng, liếc tôi một cái rồi nói: “Mày dám nói chuyện với chủ nhân tương lai của mày như thế à?”
Gã đàn ông đầu to tai lớn này lại dám tự xưng là chủ nhân tương lai gì đó, thật là kỳ quặc hết sức. Tôi bò dậy, phủi vết nước trên người rồi quay lưng định bỏ đi.
Ông ta đó níu lấy áo tôi, khó khăn lắm mới đứng dậy được, rồi nói với tôi một cách rất vênh váo: “Mày đừng có vênh với tao, sau khi bà già họ Minh nhà mày qua đời thì tao sẽ tiếp quản tất cả mọi thứ của nhà họ Minh này.”
Vừa nói, ông ta vừa đưa bàn tay béo múp của mình ra đặt lên cánh tay tôi, bắt tôi dẫn hắn đi gặp Minh lão phu nhân. Tôi khinh bỉ liếc nhìn gã đàn ông trước mặt, nhưng dẫn ông ta đi cũng tốt, tôi có thể nhân cơ hội này vào phòng Minh lão phu nhân xem xét, biết đâu lại có phát hiện bất ngờ.
Tôi im lặng dẫn cái vị gọi là cữu lão gia này đi về phía sân của Minh lão phu nhân. Dì Liên vừa hay từ trong cánh cửa gỗ bước ra, thấy tôi và người đàn ông này thì hơi sững lại rồi hỏi: “Cữu lão gia? Sao ngài lại đến đây ạ?”
“Hê hê hê, lão phu nhân tuổi đã cao, tôi đến thăm bà ấy chẳng lẽ không nên sao?” Người đàn ông này nói chuyện với dì Liên cũng với một vẻ khinh khỉnh y như vậy.
“Sao lại không nên ạ, cữu lão gia mời vào.” Dì Liên cung kính cúi người chào rồi mời tôi và người đàn ông này vào phòng của bà cụ.
Lần này vào phòng bà cụ, tôi quan sát đặc biệt kỹ càng. Tôi thậm chí còn đang nghĩ, Tôn Tử nói hung thủ ở ngay trong Minh trạch, liệu có khả năng nào là bà cụ này không? Bà cụ bảo dì Liên chặt một chân của Kiện Nam, nhưng thực ra Kiện Nam vẫn còn ở đây?
Trong lòng tôi luôn có suy nghĩ như vậy, và cảm thấy trong phòng này có thể có mật thất gì đó.
Chưa đầy năm phút sau, bà cụ đã được dì Liên dìu từ sau tấm bình phong bước ra, tay bà cụ còn cầm một chuỗi Phật châu, vẻ mặt vô cùng bình thản.
Nhìn thấy gã đàn ông tai to mặt lớn này, bà cụ không những không có một chút sợ hãi nào, mà ngược lại còn có vẻ hơi vui mừng, tuy chỉ là một ánh mắt lướt qua, nhưng tôi đã nhìn thấy rất rõ.
Hơn nữa, khóe miệng bà cụ còn treo một nụ cười như có như không. Tên này này thấy bà cụ ra mới hơi tỏ ra một chút tôn trọng, đứng dậy cúi người chào Minh lão phu nhân.
Bà cụ ho nhẹ một tiếng, không nói chuyện trực tiếp với ông ta mà lại nói với tôi: “Minh Dương à, đây là cậu ruột của con đấy, hai người đã làm quen với nhau chưa?”
“Cậu?” Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông béo ú trước mặt, nhất thời có chút không chấp nhận được.
Cậu tức là anh trai hoặc em trai của mẹ tôi? Mẹ tôi đã qua đời không lâu sau khi tôi sinh ra, ba tôi cũng chưa bao giờ nhắc đến mẹ.
Biểu cảm trên mặt gã đàn ông này còn đặc sắc hơn tôi gấp nhiều lần. Ông ta kinh ngạc nhìn tôi, ngay cả giọng nói cũng trở nên lắp ba lắp bắp: “Mày? Mày, mày là Minh Dương, mày còn sống sao?”
Ể, đây có đúng là cậu ruột của tôi không vậy? Sao tôi có cảm giác ông ta không mong tôi còn sống thế? Vẻ mặt đó thất vọng tột cùng.
“Phải, con là Minh Dương… cậu, ạ.” Nói ra hai chữ này thật sự khiến tôi khá vất vả.
Thớ thịt béo trên mặt ông ta hơi co giật, gượng gạo nở một nụ cười: “Hê hê, đã, đã lớn thế này rồi, hồi nhỏ cậu còn bế con đấy nhé, cậu thương con nhất đấy.”
Ông ta vừa nói vừa vỗ vai tôi, nhìn tới nhìn lui rồi mới cảm thán: “Lúc nãy cậu không nhìn kỹ, giờ nhìn kỹ mới thấy con với ba con đúng là giống nhau như đúc. Em rể sao rồi, bao nhiêu năm nay hai cha con đã đi đâu vậy?”
"Ba con mất rồi." Tôi thản nhiên cười nói.
Cậu vừa nghe thấy, đôi mắt ti hí vốn vô hồn của ông ta bỗng sáng rực lên. Ông ta vội túm lấy tay tôi, đau đớn vỗ về, nói người chết không thể sống lại, bảo tôi nén bi thương.
Tuy là cậu ruột của tôi, nhưng không thể không nói ông ta thật sự quá giả tạo, không có khiếu diễn xuất mà cứ cố diễn.
Tôi chỉ gật đầu cho qua chuyện, nhưng ánh mắt lại không ngừng tìm kiếm khắp căn phòng này. Căn phòng được dọn dẹp rất ngăn nắp, trên sàn còn trải một tấm thảm xinh đẹp.
Màu thảm thuộc tông sáng, tôi nghĩ nếu chân của Kiện Nam bị đưa ra ngoài từ nơi này, trên sàn hẳn sẽ vô tình để lại thứ gì đó.
Nơi này sạch sẽ đến vậy, tôi cảm thấy có lẽ đây không phải là hiện trường đầu tiên của vụ án.