Chương 20: Mời cảnh sát đến

Dì Liên và Tiểu Phân đang canh ở gần đó, nghe thấy tiếng kêu của tôi liền lập tức lao về phía này. Tôi loạng choạng chạy tới trước mặt họ, thở hổn hển nói: "Nữ quỷ, nữ quỷ chạy mất rồi!"

Nói xong, tôi nhắm mắt lại, giả vờ ngất xỉu trên mặt đất. Tiểu Phân sợ hãi hét lên, dì Liên lập tức gọi Huệ Bình đưa tôi đến sương phòng. Không lâu sau, lão phu nhân cũng đến.

Họ nhìn tôi nhắm mắt, tay còn có vết thương, liền im lặng một lúc.

Minh lão phu nhân đuổi Huệ Bình và Tiểu Phân ra ngoài, rồi bắt đầu hạ giọng nói chuyện với dì Liên.

"Không thể nào? Mộ Thanh Thanh đó thật sự sẽ làm hại hậu duệ nhà họ Minh sao?" Giọng dì Liên tuy rất nhỏ, nhưng tôi nghe rõ mồn một. Trong lời nói của bà ta tràn đầy nghi ngờ.

Minh lão phu nhân ho nhẹ một tiếng, rồi nói với dì Liên: "Bây giờ chưa phải lúc nó chết. Xuống núi mời một vị bác sĩ lên đây. Còn nữa, làm việc cẩn thận một chút, đừng để lộ sơ hở."

Chuyện này là sao? Tại sao giọng điệu của Minh lão phu nhân lại trở nên trầm ổn, đầy nội lực, không giống một chút nào với một bà lão hơn tám mươi tuổi vậy?

Tôi rất muốn mở mắt ra xem thử, nhưng lại sợ bị họ phát hiện. Tôi nghĩ việc người nhà họ Minh lần lượt qua đời chắc chắn có liên quan rất lớn đến vị Minh lão phu nhân trước mắt này và cả dì Liên nữa.

Hai người thì thầm một lúc, cuối cùng lần lượt đi ra ngoài. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra tạm thời họ vẫn chưa động đến tôi.

Có điều tôi hơi không hiểu, mục đích của họ là gϊếŧ tôi để chiếm đoạt gia sản, vậy bây giờ chính là cơ hội tốt nhất kia mà, tại sao lại nói chưa phải lúc?

Rốt cuộc họ còn do dự điều gì, hay là giữ tôi lại còn có tác dụng gì khác?

Họ ra ngoài không bao lâu thì Tiểu Phân đi vào. Cô ta đi đến bên giường, thấy tôi vẫn đang hôn mê liền móc từ trong túi ra một vốc hạt dưa bắt đầu cắn tách tách.

Bộ dạng đó trông khá là ung dung. Tôi nằm mãi đến người cứng đờ cả ra, mà Tiểu Phân này vẫn chưa có ý định rời đi. Mãi cho đến lúc trời tờ mờ sáng, Tiểu Phân mới ngáp một cái rồi đứng dậy ra ngoài.

Tôi lập tức ngồi dậy khỏi giường, vươn vai, hoạt động một chút.

"Cốc cốc cốc."

Có chuyện gì vậy, sao nhanh thế đã quay lại rồi? Đúng là số tôi khổ mà, hay là cứ giả vờ tỉnh lại vậy.

Tôi nằm lại xuống giường. Lần này vào không chỉ có một mình Tiểu Phân, mà còn có dì Liên, Huệ Bình, và một người mà họ gọi là bác sĩ– thực ra tôi đoán chỉ là thầy lang trong làng mà thôi.

Ông ta bắt mạch cho tôi xong thì nói không có gì đáng ngại. Dì Liên hỏi vị bác sĩ có thể châm cứu để tôi tỉnh lại ngay không, ông ta sảng khoái đáp không vấn đề gì.

Trời đất ơi, châm cứu! Minh Dương tôi trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ duy nhất là tiêm chích thôi!

"Ui da, ui da, tôi... tôi bị sao thế này?" Tôi hé mắt, mơ màng nhìn thấy bao nhiêu người đang vây quanh mình, liền cố ý làm ra vẻ mặt ngơ ngác hỏi.

Minh lão phu nhân còn giả nhân giả nghĩa bước tới nắm chặt tay tôi, quan tâm hỏi han: "Cháu ngoan của bà, con tỉnh rồi à? Bà còn tưởng con cũng bị con nữ quỷ kia hại chết rồi chứ."

Minh lão phu nhân sụt sùi khóc lóc. Cái bộ dạng diễn sâu này, không đi làm diễn viên thì thật là phí của trời.

"Bà nội, con, con không sao, bà đừng đau lòng nữa." Tôi khuyên Minh lão phu nhân, nhưng ánh mắt lại đảo quanh dò xét, tôi đang nghĩ dì Liên và bà lão này là cùng một giuộc, vậy Tiểu Phân và Huệ Bình thì sao?

Rốt cuộc họ cấu kết làm việc xấu với bà ta, hay là trong sạch và chỉ bị lừa gạt thôi?

"Minh Dương, con cứ ở đây dưỡng thương cho tốt. Dì Liên, dì đi chuẩn bị chút đồ ăn cho thiếu gia." Minh lão phu nhân nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay tôi, nói tỉnh lại là tốt rồi.

Sau khi uống hết hai bát cháo, cuối cùng tôi cũng nghe được một tin tốt, đó là Tôn Tử đã về, cùng về với cậu ta còn có ba cảnh sát.

Thế này thì tốt rồi, tôi nhất định phải phơi bày bộ mặt xấu xa của những kẻ này ra ánh sáng.

Tôi cố gắng gượng dậy, muốn đi gặp Tôn Tử, nhưng Tiểu Phân lại nhất quyết không cho tôi rời khỏi phòng, nói rằng lão phu nhân đã dặn phải chăm sóc tôi cẩn thận, không cho tôi ra khỏi phòng này.

Tôi cũng không thể cứ thế xông ra ngoài, bèn gật đầu ra vẻ thuận theo, nhưng thực chất là đảo mắt một vòng rồi nói với Tiểu Phân: "Tiểu Phân này, tôi khát quá, cô đi rót giúp tôi cốc nước đi."

Tiểu Phân mở ấm nước trên bàn thì thấy đã trống trơn, tối qua cô ta cắn nhiều hạt dưa quá nên cứ uống nước liên tục, đã uống hết từ lâu rồi.

"Vậy tôi đi đun ấm nước cho thiếu gia, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe, tuyệt đối đừng chạy lung tung đấy." Tiểu Phân nhìn tôi đầy cảnh giác.

Tôi bèn day day thái dương: "Tôi bị nữ quỷ kia làm bị thương, giờ đầu óc vẫn còn mơ màng, lấy đâu ra sức mà chạy lung tung chứ? Tiểu Phân, cô mau đi lấy nước cho tôi đi, tôi sắp chết khát đến nơi rồi."

Tiểu Phân nhìn bộ dạng vật vờ này của tôi mới hơi yên tâm, dặn tôi nghỉ ngơi cho khỏe, nói cô ta đi một lát sẽ về ngay.

Nhìn Tiểu Phân ra khỏi cửa, đợi tiếng bước chân xa dần, tôi liền lẻn ra khỏi phòng với tốc độ nhanh nhất, chạy như bay về phía đại sảnh.

Chưa đến đại sảnh, tôi đã nghe thấy tiếng nói của Tôn Tử.

"Tôn Tử, Tôn Tử!" Tôi lớn tiếng gọi. Khi phát hiện dì Liên và bà lão cũng ở đó, tôi lập tức lại giả ra vẻ ốm yếu: "Tôn Tử, cuối cùng cậu cũng về rồi! Tôn Tử ơi là Tôn Tử, tôi lo chết đi được."

"Này cậu kia, đừng có gọi Tôn Tử mãi thế. Tôi dẫn cảnh sát về để tìm hiểu tình hình đây này. Cậu bị sao thế này?" Tôn Tử nhìn cánh tay đang băng bó của tôi, nhíu mày hỏi.

Tôi đang định mở miệng thì bà lão đã nói trước: "Ở đây không có chân người nào hết, các vị nhầm rồi, mời các vị mau đi cho."

Bà lão này nói chuyện cũng rất có khí thế. Ba vị cảnh sát nhìn nhau rồi quay sang Tôn Tử, hỏi xem chuyện này là thế nào, nếu là báo án giả thì họ sẽ phải xử lý nghiêm khắc.

"Cháu không báo án giả! Bà Minh, chuyện này liên quan đến tính mạng của bạn cháu, bà không thể vì muốn bớt chuyện mà nói dối được." Tôn Tử vẻ mặt đầy chính khí, ánh mắt cương nghị nhìn bà lão.