Tình lang nơi đâu đến, thϊếp đợi mấy năm dư, một mình tỉnh giấc suông nhìn trăng.
Một cô gái mặc áo xanh cúi đầu gảy đàn, giọng nói như chim sơn ca khiến người ta say đắm mê mẩn. Khúc nhạc dứt, cô ấy ngẩng đầu lên cười nhẹ với tôi, tựa như gió thu mang đến sự mát lành, như hoa lan nơi hang sâu thanh khiết động lòng người.
Da như mỡ đông, nụ cười duyên dáng xinh đẹp, đẹp đến mức không chân thực.
"Thanh Thanh, tôi muốn cưới em làm vợ của tôi." Tôi ôm lấy Mộ Thanh Thanh, dường như có thể vứt bỏ tất cả.
Cô ấy vui vẻ gật đầu, hé đôi môi đỏ mọng, nói bên tai tôi nhất định sẽ đợi tôi, đợi tôi dùng kiệu tám người khiêng cưới cô ấy qua cửa. Chỉ có điều, thứ cô ấy đợi được không phải là kiệu hoa màu đỏ, mà là thông báo tôi đã cưới vợ.
Khắp hang cùng ngõ hẻm đều lan truyền tin tức, đại thiếu gia nhà họ Minh tôi sắp thành thân, nhưng cô dâu không phải Mộ Thanh Thanh, mà là đại tiểu thư con vợ cả nhà họ Ôn, Ôn Bội Như.
Mộ Thanh Thanh chạy như bay trong cơn mưa lớn, nhìn thấy trước cửa Minh phủ đông như chợ, khách khứa ra vào không ngớt, nhưng cô ấy lại bị hạ nhân Minh phủ dùng gậy gộc đánh đuổi ra ngoài.
Cô ấy đau buồn khóc nức nở tuyệt vọng trong mưa, còn tôi đang cầm cân hỷ [*], nhìn cô dâu đang yên lặng ngồi trên giường cưới, trong lòng cũng đau như đứt từng khúc ruột.
[*] Một cây gậy nhỏ, thường được trang trí màu đỏ, dùng trong nghi lễ cưới hỏi cổ đại của Trung Quốc để chú rể vén khăn trùm đầu của cô dâu.
Tuy không hài lòng với sự sắp đặt của cha, nhưng tôi là con trai độc nhất trong nhà, nếu cưới một con hát thì thể diện nhà họ Minh sẽ mất hết. Tôi chỉ có thể thuận theo mệnh lệnh của cha mẹ mà cưới Ôn Bội Như này.
Tôi cực kỳ không tình nguyện vén khăn trùm đầu màu đỏ của cô ta lên. Ôn Bội Như e thẹn cúi đầu. Tôi ném cân hỷ xuống rồi ngã đầu ngủ luôn. Để có thể say đến không biết gì, tôi đã uống rất rất nhiều rượu, nhưng đáng tiếc cả đêm tôi trằn trọc không sao ngủ được, cô gái bên cạnh cứ ngây ngốc ngồi đó.
Kể từ ngày đó, cô ta chỉ là người vợ trên danh nghĩa của tôi. Năm năm rồi, tôi chưa từng chạm vào cô ta.
Mộ Thanh Thanh mang thai. Tôi vui mừng khôn xiết, đem chuyện này nói cho cha biết. Cha đồng ý cho tôi cưới Mộ Thanh Thanh về làm thϊếp, cho đứa bé trong bụng một danh phận.
Tôi cứ ngỡ mọi khổ nạn và trắc trở sắp qua đi, hạnh phúc sắp đến nơi, nhưng khi tôi vội vã đến biệt uyển mới phát hiện Thanh Thanh đã biến mất. Đầy tớ gái ở biệt uyển nói cô ấy đã đi cùng sư huynh trong gánh hát rồi.
Đi rồi? Cô ấy đợi tôi năm năm, sắp được vào cửa rồi, lại ra đi vào lúc này ư? Còn đi cùng người đàn ông khác?
"Tại sao, tại sao lại đi cùng người khác, Thanh Thanh, tại sao?" Tôi ôm chầm lấy Mộ Thanh Thanh. Mộ Thanh Thanh mắt ngấn lệ: "Hoa Diệp, cuối cùng chàng cũng nhớ ra rồi, cuối cùng chàng cũng nhớ ra rồi."
Mộ Thanh Thanh mừng đến phát khóc. Trong đầu tôi ong ong lên, từng cảnh tượng của kiếp trước nhanh chóng hiện lên trong đầu tôi, giống như đang chiếu phim vậy.
Tôi thật sự là chuyển thế của Hoa Diệp sao? Mộ Thanh Thanh là người tôi yêu nhất ở kiếp trước sao?
"Hoa Diệp, em không có đi! Là Ôn Bội Như hại chết em! Ả ta móc mắt em đi, còn sai Lý tiên nhân phong ấn tro cốt của em." Nói đến đây, cô ấy đã khóc không thành tiếng.
Đúng vậy, cảnh tượng đó tôi đã thấy rồi. Người vợ dịu dàng hiền thục đó lại có thể làm ra chuyện rắn rết như vậy là điều tôi vạn lần không ngờ tới.
"Thanh Thanh, đừng sợ. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ bảo vệ em, không bao giờ xa cách em nữa." Tôi ôm Thanh Thanh, trong lòng dâng lên một cảm giác vững chãi chưa từng có.
Nhưng gương mặt Thanh Thanh lại tràn đầy lo lắng, tay cô ấy vẫn lạnh lẽo đáng sợ: "Hoa Diệp, bây giờ anh mau tìm cách rời khỏi đây đi, nếu không anh sẽ bị bà lão kia hại chết đó."
"Bà ấy là bà nội anh, bà ấy?" Tuy tôi đã nhớ lại chuyện xưa, nhưng Minh lão phu nhân là bà nội tôi, bà ấy không thể nào hại tôi được.
Thanh Thanh lắc đầu: "Bà ta không phải bà nội ruột của anh. Bà ta là vợ kế của ông nội anh. Bà ta muốn gϊếŧ anh để độc chiếm toàn bộ tài sản nhà họ Minh."
"Cái gì?" Tôi kinh ngạc nhìn Mộ Thanh Thanh. Chuyện này trước giờ tôi chưa từng nghe cha nhắc tới, cha trước nay đều không cho phép tôi nhắc đến quê cũ.
Vì vậy, tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện trong nhà này.
Nhưng, tôi dám chắc Thanh Thanh sẽ không lừa tôi. Minh lão phu nhân muốn hại tôi, vậy thì tôi tuyệt đối không thể để bà ta được như ý. Tôi phải xem xem rốt cuộc bà ta đang có âm mưu gì, và sau lưng bà ta còn có bao nhiêu kẻ nữa.
Tôi và Thanh Thanh đã bàn bạc xong, tôi sẽ giả vờ bị cô ấy làm bị thương, mấy ngày này cô ấy đừng ra ngoài. Đợi Tôn Tử đưa cảnh sát lên núi, tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho cảnh sát, để họ điều tra kỹ lưỡng, biết đâu còn tìm được Kiện Nam.
Đã quyết định xong, tôi cố tình làm đồ đạc vương vãi khắp sàn, Thanh Thanh cũng biến mất không thấy tăm hơi. Tôi đập vỡ chén trà, rạch mạnh hai vết máu trên cánh tay, hét lớn một tiếng "Cứu mạng!" rồi lao ra khỏi phòng.