Chương 8: Hôn lễ

"Làm ơn, chỉ cần anh tha cho tôi, làm gì tôi cũng chịu, tôi không muốn chết, tôi thực sự không muốn chết." Tôi run rẩy đưa tay túm lấy ống quần của người đàn ông.

"Khi tôi gϊếŧ ba người ở tầng trên, họ cũng đã cầu xin tôi như vậy." Người đàn ông cúi xuống nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt đầy sự chế giễu, "Bộ dạng con người vì để sống mà vứt bỏ lòng tự trọng, thật là đê tiện cùng cực."

Ba người ở tầng trên?

Tầng trên nhà tôi trước đây quả thật có một gia đình ba người. Đứa bé mới vào mẫu giáo, ngày nào cũng nhảy nhót, cứ như thể muốn làm sập trần nhà tôi.

Năm ngoái tiếng động trên trần nhà đột nhiên biến mất.

Tôi tưởng họ đã chuyển đi. Hóa ra, họ đã bị người đàn ông này gϊếŧ.

Hắn ta thậm chí còn không tha cho cả trẻ con.

Trái tim tôi từ từ chìm xuống đáy vực.

Từ lúc bị khống chế đến giờ, tôi vẫn luôn ôm một tia hy vọng mong manh, cầu mong người đàn ông này điên đủ rồi sẽ thả tôi đi. Giờ phút này, tôi nhận ra rõ ràng rằng, cuộc đời hai mươi lăm năm ngắn ngủi của mình sắp đi đến hồi kết.

Hắn ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không buông tha cho tôi.

"Nhà tôi có một cô hàng xóm." Người đàn ông nhếch môi nở một nụ cười rợn người, "Cô ấy sẽ thông cảm cho những người hàng xóm ồn ào ở tầng trên, sẽ rơi nước mắt vì một nhân vật trong phim truyền hình, sẽ tự tay đút bánh trôi cho bạn trai ăn. Một cô gái đáng yêu và lương thiện như vậy, khi đối mặt với một người như tôi, liệu có thể ban phát một chút thiện ý nhỏ bé nào không?"

Những giọt nước mắt lớn rơi từ khóe mắt tôi.

"Thật đáng tiếc, cô ấy cũng giống như tất cả những phàm nhân tầm thường khác, xem tôi như rác rưởi mà ghê tởm." Người đàn ông cúi xuống, dịu dàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, "Vậy thì, hãy để cô hàng xóm đáng yêu này, chết vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô ấy đi."

Tôi há miệng, muốn cầu xin, muốn gào khóc, muốn thét lên, nhưng tất cả đã không còn kịp nữa.

Bàn tay người đàn ông đặt trên vai tôi, nhẹ nhàng tùy tiện đẩy một cái, cơ thể tôi liền đổ ra sau.

Khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của người đàn ông: "À, tôi tên là Thời Ngộ."

"Thời có nghĩa là thời gian, còn Ngộ là gặp gỡ."

— Thời Ngộ.

Chiếc váy cưới trắng tinh bay lượn trong gió.

Trôi nổi, và rơi xuống.

Cuối cùng, tôi rơi xuống đất với một tiếng động thật lớn, máu và óc văng tung tóe.