Chương 40: Hẹn hò

Có lý.

Tôi quay người vào nhà vệ sinh, múc đầy một ly nước từ bồn cầu, rồi bóp chặt cằm Thời Ngộ, một hơi dốc toàn bộ ly nước vào miệng hắn.

Việc đổ nước liên tục khiến Thời Ngộ ho sặc sụa. Vừa phun nước ra khỏi khí quản, hắn lại bị đổ thêm vào nhiều hơn, không có lấy một giây để nghỉ ngơi. Hắn thở gấp, mặt đỏ bừng, há miệng thở dốc, nước chảy tràn ra khóe môi.

Cuối cùng, tôi đặt chiếc ly rỗng xuống, thích thú ngắm nhìn vẻ thảm hại của Thời Ngộ, nói: "Nghe nói con người chỉ uống nước mà không ăn gì, có thể sống được khoảng một tháng. Hay anh giúp tôi làm thí nghiệm này nhé? Cố lên, đừng chết nhanh quá đấy."

Thời Ngộ điều chỉnh hơi thở, từ từ ngừng ho, cười với tôi: "Được, tôi sẽ cố gắng."

"Ngoan ngoãn thế cơ à?" Tôi cúi xuống nhìn hắn, tiện miệng ra lệnh. "Vậy bò một vòng cho tôi xem nào."

Thời Ngộ không nói gì, trước hết quỳ gối xuống, rồi khuỷu tay cũng chạm đất, thực sự bò như một con chó. Hắn cúi đầu, cơ thể khẽ run rẩy vì đau đớn từ vết thương, nhưng vẫn kiên trì bò chậm rãi quanh phòng khách. Mỗi khi tiến về phía trước một bước, những sợi xích trên người lại phát ra tiếng va chạm giòn giã.

Cuối cùng, Thời Ngộ bò đến dưới chân tôi, ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt vừa đẹp vừa sâu thẳm đó, nghiêm túc nhìn tôi.

Cứ như thể, đang khao khát tôi đưa tay vuốt ve đầu hắn, khen thưởng hắn vậy.

Lưng tôi đột nhiên nổi da gà, một cú đá hất văng hắn ra.

Tên điên này.

Kiếp trước, hắn có thể không chút do dự đẩy tôi xuống sân thượng, kiếp này, hắn lại có thể ngoan ngoãn nằm rạp trên đất làm chó.

Thậm chí bị thiến cũng có thể cười cho qua chuyện.

Tôi nghi ngờ hắn là một kẻ cυồиɠ ɖâʍ.

Biết đâu tôi càng ngược đãi hắn, hắn lại càng hưng phấn.

Thế chẳng phải là làm lợi cho hắn sao?

Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến hắn đau khổ tột cùng?

Tôi muốn thấy hắn tuyệt vọng, thấy hắn hoảng sợ, thấy hắn sống không bằng chết.

Thôi, nếu không được, cứ gϊếŧ thẳng tay, cũng coi như là trừ hại cho dân.

Sau đó, thỉnh thoảng tôi lại sang nhà bên cạnh để cho Thời Ngộ uống nước bồn cầu.

Vết thương nặng chưa lành, lại không có thức ăn, Thời Ngộ ngày càng gầy gò, suy kiệt hơn mỗi ngày. Mới chỉ một tuần trôi qua, hắn đã không còn sức để nói, không thể buông lời khıêυ khí©h tôi nữa.

Tâm trạng của tôi rất tốt.

Dù là một con quái vật biếи ŧɦái đến đâu, mạng sống lúc này chẳng phải cũng nằm trong tay tôi sao?