Chương 33: Hẹn hò

Thời Ngộ nằm bất động trên sàn nhà, đã ngất đi từ lâu.

Rửa sạch tay, tôi gọi cho Tống Vũ.

"Tống Vũ này, phiền phức đã được giải quyết rồi, chúng ta có thể hẹn hò!"

"Nói bao nhiêu lần rồi, chú ý lời nói của em."

Đúng là miệng nói một đằng nhưng lòng nghĩ một nẻo.

Không phải bị tôi rủ là đi ngay rồi sao.

Cuối cùng thì...

Cuối cùng cũng gặp được người đàn ông mà tôi hằng mong nhớ.

Dáng người cao ráo, thẳng tắp, cặp kính gọng vàng trí thức, ngũ quan sâu sắc, anh tuấn, pha một chút nghiêm nghị.

Đầu óc căng thẳng và lo lắng suốt những ngày qua cuối cùng cũng bình yên trở lại.

Tôi chạy lon ton đến, bất chấp những ánh mắt tò mò của người đi đường xung quanh, ôm chặt lấy anh.

Tống Vũ nhíu mày: "Mấy tuổi rồi? Vô lễ như vậy."

Khẩu xà tâm phật. (Là một thành ngữ Hán Việt dùng để chỉ những người có lời nói sắc bén, chua ngoa, đôi khi như rắn độc (khẩu xà) nhưng lại có tấm lòng nhân hậu, thiện lương, luôn muốn giúp đỡ người khác (tâm phật). Nói cách khác, bề ngoài của họ có vẻ khó gần, cộc cằn nhưng bên trong lại là người tốt bụng, luôn âm thầm làm việc thiện.)

Chẳng phải vẫn bị tôi hẹn ra rồi sao.

Tôi vùi mặt vào ngực anh, nước mắt không kiểm soát được mà tuôn rơi.

Chú à.

Người chú chỉ thuộc về một mình tôi.

Người đàn ông này giống như một công tắc mở tuyến lệ của tôi, mỗi khi tôi lao vào vòng tay anh, bao nhiêu tủi thân lại dâng trào.

Dù vừa mới cắt đi "của quý" của một tên biếи ŧɦái, nhưng trước mặt Tống Vũ, tôi lại trở về là một cô gái nhỏ yếu đuối.

"Sao thế?" Giọng anh dịu lại.

"Nhớ anh." Tôi nghẹn ngào.

Nếu là trước đây, Tống Vũ nhất định sẽ bác bỏ những lời sến sẩm của tôi ngay lập tức.

Nhưng lần này, có lẽ vì tôi khóc quá thảm thiết, anh không chỉ trích tôi, cũng không sốt ruột, chỉ nhẹ nhàng thở dài, ngầm đồng ý cho sự bướng bỉnh nhỏ của tôi.

Ai nói cuộc đời tôi không có hy vọng?

Rõ ràng tôi vẫn còn có Tống Vũ.

Tống Vũ luôn âm thầm quan tâm và bảo vệ tôi.

Tôi nhón chân lên, quyết định bất chấp tất cả mà hôn anh.

Đời người ngắn ngủi, những người yêu nhau nên tranh thủ từng giây từng phút ở bên nhau, sao phải lãng phí thời gian mà do dự, vướng mắc.

Nhưng chưa chạm tới môi anh, Tống Vũ đột nhiên nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên chiếc vòng cổ của tôi, hỏi: "Cái này dính... là máu à?"

"..."

Thật xui xẻo.

"Chắc là rỉ sét thôi." Tôi tháo vòng cổ ra, tiện tay ném vào thùng rác, khoác tay anh nũng nịu: "Chú ơi, chú mua cho cháu cái mới được không?"

Tống Vũ không truy hỏi nữa, định rút tay ra khỏi tay tôi, tôi lập tức ôm chặt hơn, anh đành chịu thua, bất lực hỏi: "Đi đâu mua?"

Thế là tôi kéo Tống Vũ đi mua sắm cả buổi tối.

Đến cửa hàng trang sức thử vòng cổ, đeo lên cái nào tôi cũng hỏi Tống Vũ có đẹp không, anh đều trả lời với vẻ mặt nghiêm nghị: "Cũng được."