Lại bị ghê tởm rồi.
Tôi quay người đi về hướng căn hộ, cố ý tăng tốc.
Tiếc là dù tôi đi nhanh đến đâu, Thời Ngộ vẫn dễ dàng đuổi kịp.
Dưới ánh đèn đường, bóng của chúng tôi đuổi theo nhau, quấn quýt lấy nhau, cuối cùng vẫn hòa làm một trong bóng tối.
Một lần nữa bước vào thang máy căn hộ, cảm giác cứ như trở về địa ngục.
Tôi liếc nhìn Thời Ngộ bên cạnh, phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi.
Lại là ánh mắt u ám đáng ghê tởm đó.
Tôi nở nụ cười giả tạo với hắn: "Chúng ta về đến nhà rồi, hàng xóm."
Hắn khẽ sững lại, cúi đầu lảng tránh ánh mắt, rồi nói: "À, tôi tên là Thời Ngộ. Thời trong thời gian, Ngộ trong gặp nạn."
Màn tự giới thiệu quen thuộc nhưng xui xẻo.
"Không, là Ngộ trong gặp gỡ." Tôi tiếp tục cười giả lả, "Tôi tên là Tống Tinh Đệ, Tinh trong ngôi sao, Đệ là chữ có bộ vương và chữ chước. Rất vui được gặp anh, mong anh giúp đỡ nhiều nhé!"
Đúng là xui xẻo tám kiếp mới gặp phải mày.
"Đệ, có nghĩa là ánh sáng của ngọc trai, rất hợp với cô." Giọng Thời Ngộ rất nhỏ.
Tôi khựng lại.
Hắn ta lại biết ý nghĩa của chữ này.
"Là chú út tôi đặt cho." Tôi nói.
"Anh ấy nhất định rất quan tâm đến cô." Thời Ngộ khẽ nói.
Đương nhiên rồi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Tống Vũ đã bắt đầu thầm yêu tôi từ cái năm anh ấy đặt tên cho tôi rồi.
Giấu giỏi thật đấy.
Tôi không kìm được mà cong môi cười ngốc nghếch, rồi chợt nhớ ra bên cạnh còn có một tên biếи ŧɦái, vội vàng trở lại vẻ mặt không cảm xúc.
Sau khi cửa thang máy mở ra, Thời Ngộ không đi ra trước như hai kiếp trước, mà đợi tôi bước ra rồi mới lặng lẽ đi theo sau.
Xem ra làm thân với hắn ta cũng có tác dụng đấy.
Về đến nhà, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên từ trần nhà. Ở mốc thời gian này, gia đình ba người trên lầu vẫn chưa bị gϊếŧ.
So với một kẻ sống lại có ký ức, làm một người bình thường không biết gì có lẽ thoải mái hơn.
Họ cười đùa, ồn ào, hoàn toàn không biết rằng sinh mạng của họ đã từng bị một kẻ nào đó tước đoạt một cách tàn nhẫn.
Theo diễn biến của kiếp đầu, nếu tôi án binh bất động, đợi đến khi gia đình trên lầu bị gϊếŧ hại, rồi tìm cơ hội báo cảnh sát tố cáo hung thủ, liệu có khả năng thoát khỏi Thời Ngộ không?
Lợi dụng cái chết của người khác để giúp mình sống sót, có quá vô nhân đạo không?
Nhưng, thứ gọi là nhân tính, chỉ dành cho những người hạnh phúc.