Chương 15: Nhẫn kim cương

Tiếc là anh ta né được.

"Vừa nãy...em muốn gϊếŧ tôi sao?" Phương Gián ngơ ngác hỏi.

"Chỉ là trượt tay thôi mà." Tôi cười ngây thơ, lại giơ rìu lên.

"Điên rồi! Em thật sự điên rồi!" Anh ta lảo đảo đứng dậy chạy ra cửa.

Tôi bước nhanh theo sau, lại bổ mạnh xuống bắp chân anh ta.

Cây rìu găm vào thịt, khi rút ra còn hơi khó khăn.

Tiếng la hét chói tai, lần này thì chắc chắn là làm phiền hàng xóm rồi.

Phương Gián mặt cắt không còn giọt máu, bất chấp cơn đau buốt ở vết thương, tập tễnh chạy trốn ra ngoài.

Thang máy đang ở tầng một, anh ta không có thời gian chờ đợi, kéo lê cái chân bị thương chạy về phía cầu thang bộ.

Tôi vung rìu theo sát phía sau, nhẹ nhàng nói: "Anh yêu, đừng sợ, em sẽ không làm gì anh đâu."

Chỉ là... sẽ chặt bạn thành thịt nát thôi.

Tôi và Phương Gián yêu nhau ba năm, nhưng khi tôi quyết định gϊếŧ anh ta, chỉ cần suy nghĩ ba giây.

Dù Thời Ngộ đã chết, nhưng máu mang mầm mống biếи ŧɦái của anh ta, dường như đã xuyên qua da thịt tôi, thấm vào cơ thể tôi, lây nhiễm từng tế bào trên người tôi.

Thời Ngộ nói, sở dĩ tôi được chọn, chỉ vì tôi quá xui xẻo.

Nhưng, tại sao lại là tôi?

Trên đời có biết bao nhiêu người, tại sao lại đúng là tôi?

Thật không công bằng.

Nếu đã vậy thì kéo mọi người cùng chịu bất hạnh với tôi vậy.

Ông lão tự xưng là Diêm Vương trong mơ đã ra lệnh cho tôi đừng gϊếŧ người, nhưng điều tôi ghét nhất trong đời là ngoan ngoãn nghe lời.

Người đàn ông buổi chiều còn cầm hoa cầu hôn tôi một cách chân thành, giờ đây đang lăn lộn bò trườn trong cầu thang, thỉnh thoảng lại vấp ngã, nhưng không dám nghỉ một giây nào, trông thật lố bịch.

“Năm đó, anh tỏ tình với em, nói sẽ mãi mãi yêu em.”

Cây rìu bằng thép sắc bén phát ra tiếng cọ xát chói tai trên tường.

“Bất kể có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ yêu em và bảo vệ em vô điều kiện.”

Trên tay nắm chặt cán rìu, đang đeo chiếc nhẫn kim cương tượng trưng cho tình yêu của chúng tôi.

“Giờ đây, em chỉ vừa gϊếŧ một người thôi, sao anh lại sợ hãi đến vậy?”

Thế nên, những lời thề non hẹn biển của tình nhân, không tin được một chữ nào.

Tôi bước từng bước xuống, theo vệt máu nhỏ giọt trên cầu thang.

Phương Gián lại một lần nữa ngã xuống cầu thang, và lần này thì không thể đứng dậy được nữa. Vết thương ở bắp chân lật thịt ra ngoài, để lộ cả xương.

Anh ta run rẩy khắp người, bắt đầu khóc lóc van xin.