Chương 13: Nhẫn kim cương

"Mong đợi bấy lâu, cuối cùng tôi cũng sắp có được một mái ấm hạnh phúc và ấm áp của riêng mình."

"Nhưng, anh đã xuất hiện."

"Nhờ anh mà tôi mất hết mặt mũi, không còn chút tôn nghiêm nào. Để tôi đứng trên sân khấu, bị người thân và bạn bè nhìn từ đầu đến chân với ánh mắt nghi ngờ và mỉa mai. Cuối cùng, còn khiến tôi ngã nhào trước mặt họ và tan thành thịt nát."

"Khiến tôi, từ một con người trở thành một con quỷ."

Tôi nhếch môi, cười thê lương.

"Rõ ràng đã tự tay gϊếŧ anh, nhưng tôi vẫn căm hận anh đến tột cùng."

"Thời Ngộ, tôi hận anh lắm."

Bỗng vai tôi nặng trĩu.

Cái xác vốn đang ngoan ngoãn dựa vào tủ đông, đột nhiên nghiêng người, đầu dựa vào vai tôi.

Cứ như, đang đáp lại tôi vậy.

Ánh trăng sao sáng rực ngoài cửa sổ.

Nếu lúc này có ai đó tình cờ đi ngang qua, có lẽ sẽ nghĩ chúng tôi là một cặp tình nhân ngọt ngào đang tựa vào nhau ngắm trăng.

Lưng tôi cứng lại, đẩy mạnh anh ta ra, nhanh chóng đứng dậy khỏi sàn, rồi đá liên tiếp vào cái đầu đó.

Đá cho đến khi khuôn mặt đó hoàn toàn méo mó, ngũ quan hòa vào làm một, tôi mới từ từ dừng lại.

Sau khi trút cơn giận, tôi tiếp tục tìm kiếm dụng cụ chặt xác trong nhà Thời Ngộ. Vô tình, tôi tìm thấy một chồng ảnh dày cộp.

Mỗi tấm ảnh đều là tôi.

Có ảnh tôi đang tắm, đang ngủ, đang đi vệ sinh.

Và cả ảnh tôi đang nằm dưới thân Phương Gián.

Các góc quay giám sát đa dạng, trải khắp mọi ngóc ngách trong nhà tôi.

Hèn chi.

Hèn chi Thời Ngộ lại biết rõ những chuyện riêng tư của tôi như vậy.

Hóa ra anh ta đã luôn dùng camera để theo dõi tôi.

Khi tôi tắm, khi tôi ngủ, khi tôi đi vệ sinh, tôi chưa từng nghĩ rằng trong nhà mình lại có đầy rẫy những chiếc camera ẩn, và chủ nhân của chúng, chính là tên sát nhân biếи ŧɦái sống ở nhà bên cạnh.

Dựa trên bối cảnh trong các bức ảnh, có thể đoán rằng ngay từ khi tôi mới chuyển đến căn hộ này, anh ta đã bắt đầu theo dõi và giám sát tôi rồi.

Thật tởm lợm.

Tởm lợm quá.

Tôi ghê tởm nhìn cái xác bê bết máu trên sàn: "Đúng là, càng hiểu về anh một chút, lại càng ghê tởm anh thêm một chút."

Tôi không thể kiềm chế được cơn buồn nôn, muốn lập tức về nhà tìm và đập nát từng chiếc camera.

Giờ đã khuya, chắc không gặp phải hàng xóm khác.

Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa bước ra khỏi nhà Thời Ngộ, tôi đã thấy Phương Gián đang đứng trước cửa nhà mình.

Anh ta vẫn không đủ kiên nhẫn đợi đến ngày mai, trực tiếp chạy đến căn hộ tìm tôi, vừa quay đầu lại đã chứng kiến cảnh tôi nửa đêm bước ra từ nhà hàng xóm nam.