Tôi thành thạo đeo chiếc nhẫn vào: "Em cũng yêu anh, nhưng bây giờ em có việc gấp phải về nhà trước, mai nói chuyện chi tiết với anh sau nhé, đợi em!"
Mặc dù rất muốn ôm bạn trai khóc ba ngày ba đêm, nhưng điều tôi nên quan tâm nhất lúc này, không phải là tình yêu lãng mạn.
Rời khỏi phòng karaoke, tôi đi bộ một lúc lâu trên đường, hít thở không khí trong lành mà ông trời ban tặng, cảm nhận nhịp đập trở lại của trái tim. Sau đó, tôi đến dưới tòa nhà chung cư và bước vào thang máy.
Một người đàn ông mặc đồ đen cũng bước vào theo. Mái tóc dài và rối che khuất toàn bộ khuôn mặt, cả người tỏa ra một luồng khí âm u.
Thang máy từ từ đi lên, không khí im lặng đến đáng sợ.
Tôi tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út ra, cố ý ném xuống đất.
Người đàn ông bên cạnh lập tức cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên, và đưa cho tôi.
Cảnh tượng y hệt kiếp trước, lại xảy ra.
Tôi nhận lấy chiếc nhẫn, nhìn thẳng vào anh ta, nói: "Cảm ơn."
Người đàn ông không nói gì cả, biểu cảm ẩn dưới mái tóc rối bời.
Một lúc sau, cửa thang máy mở ra, đến tầng bốn.
Người đàn ông khựng lại, rồi bước ra.
Tôi chầm chậm đi theo sau anh ta, mắt dán chặt vào gáy anh ta.
Người đàn ông tàn tạ, suy sụp trước mắt này, sáu tháng sau, sẽ khoác lên mình bộ lễ phục đuôi tôm trắng được chuẩn bị kỹ lưỡng, xông vào đám cưới của tôi, đẩy tôi từ sân thượng xuống.
Cái cảm giác cơ thể bị vỡ vụn thật sự rất đau đớn.
Tôi nên làm gì để tránh việc lại chết dưới tay anh ta?
Cẩn thận lấy lòng anh ta, vâng lời anh ta, hóa giải thù hận của anh ta đối với tôi sao?
Về đến nhà, tôi đi vào bếp, đổ hết đường trong hũ, sau đó cầm chiếc hũ rỗng không gõ cửa phòng 404.
Một luồng khí hôi thối nồng nặc ập vào mặt.
Tôi cố gắng nín nhịn bịt mũi, mỉm cười với người đàn ông: "Anh hàng xóm, có thể cho tôi mượn một ít đường được không?"
Người đàn ông hơi sững sờ, rõ ràng là rất ngạc nhiên khi tôi chủ động nói chuyện với anh ta.
Dù sao, với vẻ ngoài của anh ta bây giờ, có chết đột ngột trên phố cũng chẳng ai quan tâm.
Đứng sững vài giây, người đàn ông nhận lấy chiếc hũ rỗng từ tay tôi, quay người đi vào trong. Tôi cũng bước theo vào nhà, tiện tay khóa cửa lại.
Người đàn ông nghe thấy tiếng tôi khóa cửa, dừng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Tôi cười rạng rỡ, từng bước đi đến gần anh ta, kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên môi anh ta.
Dù là một tên biếи ŧɦái gϊếŧ người không ghê tay, cũng thoáng chốc rơi vào trạng thái bàng hoàng.