Chương 5

Không sai đâu, là màu xanh lục. Chó Trắng hóa thành chó Xanh, lần này thì chẳng ai cười nổi nữa, có người hoảng quá đánh rơi cả đũa.

Thế là tạch, không ma nào dám động đũa nữa.

Họ chỉ biết trân trân nhìn con chó đang xanh lè kia, nơm nớp lo nó lăn đùng ra chết.

May mà bi kịch không xảy ra. Con Trắng vẫn khỏe re, nhảy nhót tưng bừng, ăn xong còn liếʍ mép nhìn hau háu chảo thịt.

Mọi người thở phào nhưng cũng lặng lẽ buông đũa.

Qua 1 ngày sau, con chó Trắng mới trở lại dáng vẻ trắng như tuyết ban đầu.

Chỉ là từ sau hôm đó, chẳng còn ai nhắc đến chuyện để Ái Lộ lên thị trấn bày sạp bán hàng nữa.

Chỉ có bản thân cô là vẫn kiên trì không ngừng nghiên cứu xem rốt cuộc là sai ở khâu nào.

Ngặt nỗi, kết quả lần nào cũng như lần nấy. Tay nghề càng lên, ánh sáng xanh kia chẳng những không tắt mà còn càng lúc càng xanh hơn.

Chẳng có ai dám ăn đồ ăn cô làm, ngoại trừ mấy con chó săn trong thôn.

Con Trắng và con Vàng rất được lòng đồng loại trong thôn. Ban đầu chỉ có 2 đứa nó ăn mảnh, dần dần khi cô nấu ngày càng nhiều thì chó của cả thôn cũng kéo đến lúc nào không hay.

Trắng, vàng, đen, tam thể, nâu đốm... đủ loại màu lông sặc sỡ rồng rắn kéo đến, rồi lại rồng rắn ra về với một màu xanh lè.

Người trong thôn nhìn chó săn nhà mình xanh lè xanh lét mà tim đập chân run, cấm tiệt không cho đi nữa.

Cơ mà dù dạy dỗ thế nào cũng chẳng cấm nổi, sơ hở sểnh ra là chúng nó lại lẻn sang nhà Ái Lộ ăn vụng.

May là không xảy ra chuyện gì, thậm chí chó nhà mình càng ăn càng vạm vỡ, mọi người mới không nói gì nữa. Chỉ khuyên cô hay là đổi nghề đi, chẳng có ai dám ăn đồ cô làm đâu, đừng lãng phí thịt heo thượng hạng mà lão Kiệt Khắc để lại nữa.

Phải biết heo đen lông dài là đặc sản vùng này, con nào con nấy khỏe như vâm, lông dài dựng đứng sắc như kim thép, khó bắt vô cùng.

Nếu không nhờ thực lực lão Kiệt Khắc quá mạnh thì bây giờ Ngư Mễ cũng chẳng thể phung phí như thế được.

“Cháu xin lỗi ông trưởng thôn.” Ngư Mễ kiên định nói: “Đó là ước mơ của cháu, cháu sẽ không bỏ cuộc đâu. Với lại, bây giờ tên cháu là Ngư Mễ rồi ạ.”

Từ sau khi lão Kiệt Khắc qua đời, Ái Lô đau lòng quá độ mà ngất đi, tỉnh lại liền khăng khăng đổi tên thành Ngư Mễ Ái Lộ Thác Đặc.

“Ông biết rồi.” Trưởng thôn thở dài thườn thượt, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, ông ấy nghiêm túc hỏi: “Cháu vẫn chắc chắn và tin rằng mình muốn làm đầu bếp chứ?”

“Vâng, đúng vậy ạ.” Ngư Mễ đón lấy ánh mắt của ông trưởng thôn, trả lời một cách nghiêm túc và vô cùng kiên định: “Cháu chắc chắn, đó là ước mơ của cháu.”