Càng lên gần đỉnh núi, dân cư càng thưa thớt. Bởi lẽ trên núi đầy rẫy hiểm nguy, chỉ những thợ săn lão luyện mới dám bám trụ lại nơi này. Thế nên đừng nhìn ông trưởng thôn già nua, tóc bạc phơ, râu ria lởm chởm, dáng người gầy guộc mà lầm. Thời trai trẻ, ông ấy cũng từng là một tay thợ săn khét tiếng đấy.
Con Trắng chính là đời sau của chú chó săn từng cùng ông ấy ngang dọc một thời.
Nhìn cái đồ ham ăn nhà mình, bộ lông đang trắng muốt bỗng chuyển sang màu xanh lè thấy ghê, cơ mặt già nua của ông trưởng thôn giật giật liên hồi.
Ông ấy hỏi: “Cháu vẫn chưa bỏ ý định làm đầu bếp sao?”
1 năm trước, lão Kiệt Khắc qua đời trong một lần đi săn, để lại một mình Ái Lộ trơ trọi.
Vốn dĩ trưởng thôn định nhờ bà con trong thôn đùm bọc, dạy cho Ái Lộ một cái nghề, để cô có thể cùng mọi người lên thị trấn buôn bán kiếm sống.
Thực ra số lượng thợ săn trong thôn chỉ chiếm một phần nhỏ. Dân ở đây sống bám vào núi, những thứ săn bắt hay hái lượm được đều sẽ được chế biến rồi mới mang đi tiêu thụ, hình thành nên một dây chuyền làm ăn hẳn hoi.
Vì thế, đa số các nhà đều lo khâu chế biến món ăn, sau đó mang lên thị trấn bán.
Ái Lộ cũng là người trong thôn, không thể để cô đơn thương độc mã lên núi săn thú được, thế nên ông trưởng thôn mới tính đường cho cô học nấu ăn để kiếm cơm.
Ngay từ đầu, Ái Lộ đã bộc lộ cái khiếu nấu nướng đáng kinh ngạc, khiến mấy bà mấy cô khéo tay trong thôn đều phải tấm tắc khen ngợi.
Ngặt nỗi, tay nghề càng lên cao thì rắc rối kéo đến lại càng nhiều.
1 tháng trước, khi Ái Lộ đang hừng hực khí thế trổ tài thì món ăn lại xảy ra biến cố lạ.
Đó là món mà cô gọi là thịt heo chiên xốt chua ngọt, dự định mang ra phố bán như một món “tủ” độc quyền của mình.
Chỉ là không ngờ, mọi người còn chưa kịp nếm thử thì món thịt đó đã bắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh lục.
May là ánh xanh kia chỉ lóe lên rồi tắt ngúm, ban đầu mọi người còn tưởng mình hoa mắt nên chẳng để tâm, cầm đũa lên chuẩn bị thưởng thức.
Đúng lúc này, có người gắp miếng thịt định cho vào miệng thì vô tình bị người bên cạnh chen lấn đυ.ng trúng, làm miếng thịt rơi xuống đất.
Nhanh như cắt, con chó ham ăn nhà trưởng thôn lao tới đớp gọn, nhai rau ráu ngon lành khiến cả đám cười ồ.
Nhưng rất nhanh, nụ cười bọn họ đã tắt ngấm... bởi vì chỉ trong vài giây, bộ lông trắng đẹp đẽ của con chó Trắng đó lại chuyển sang màu xanh lục.