Vàng là giống chó ta chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã được huấn luyện bài bản để đi săn. Thân hình nó vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, cái đuôi to tướng quẫy tít thò lò, trông là biết đang khoái khẩu lắm.
Khổ nỗi, bộ lông vàng óng mượt mà kia càng ăn lại càng biến đổi. Từ xanh nhạt sang xanh sáng, rồi chuyển hẳn thành cái màu xanh lè xanh lét mới chịu thôi.
Đang yên đang lành là chó Vàng, giờ hóa thành con chó Xanh to xác.
Ngư Mễ thở dài thườn thượt, khuôn mặt vốn trắng trẻo của cô lúc này cũng ám một màu xanh y chang con chó.
Đây chính là điều khó hiểu thứ hai khiến cô vò đầu bứt tai. Tại sao món ăn không chỉ phát quang ánh xanh, mà hễ ăn vào là cả người lẫn vật đều “nhuộm"” xanh tạm thời? Đã thế kỳ cọ kiểu gì cũng không sạch, bởi cái màu xanh quái quỷ ấy nó thấm từ trong da thịt thấm ra.
Cứ cái đà này thì còn ma nào dám ăn nữa chứ.
Ngư Mễ rầu rĩ.
Chẳng lẽ là do cái thế giới này bị lỗi sao?
Phải, thật ra Ngư Mễ đã chết và xuyên không đến đây.
Kiếp trước cô là trẻ mồ côi, được sư phụ cưu mang dạy dỗ nghề bếp. Sau khi trở thành đầu bếp thượng hạng, trong một lần leo vách núi tìm kiếm nguyên liệu quý hiếm, cô xui xẻo gặp bão, trượt chân rơi xuống vực. Mở mắt ra thì đã thấy mình đang ở cái nơi gọi là thôn Lão Hương này.
Người dân nơi đây sống bằng nghề săn bắn và chế biến món ăn, người nhận nuôi cô là thợ săn giỏi nhất trong thôn tên là Kiệt Khắc Thác Đặc. Cũng giống như cô trước đây, thân xác này cũng là một đứa trẻ mồ côi, tên là Ái Lộ.
Ngày cô xuyên không đến là đám tang của lão Kiệt Khắc. Ái Lộ khóc ngất đi trước mộ ông ấy, lúc tỉnh lại thì đã là Ngư Mễ rồi.
“Gâu gâu, gâu gâu gâu.”
Những tiếng chó sủa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Ngư Mễ chẳng cần đoán cũng biết, lại là con chó Trắng to xác nhà hàng xóm sang chực ăn đây mà.
Ngư Mễ cầm lấy bát thịt heo chiên xốt chua ngọt đã vơi một nửa, nhanh chân bước ra khỏi bếp trong tiếng sủa đầy tiếc nuối của con Vàng.
Quả nhiên, cái đồ ham ăn đó lại đánh hơi thấy mùi mà mò sang rồi.
Ngư Mễ đặt cái bát to lên bậc thềm, hai con chó Vàng và Trắng lập tức vẫy đuôi xông tới tranh nhau ăn.
Hôm nay cô làm không nhiều, tính ra chỉ đủ cho hai "ông tướng" này đánh chén.
“Bé Ái Lộ à...” Hàng xóm sát vách là ông trưởng thôn, người đã nhìn Ái Lộ lớn lên từ tấm bé.