Chương 1

Thôn Lão Hương nằm lọt thỏm giữa ba bề núi non, rừng cây rậm rạp phủ lên một màu xanh mướt mắt.

Dưới chân núi, nơi hẻo lánh nhất cách xa đầu thôn, trơ trọi một căn nhà gỗ nhỏ.

Căn nhà như lọt thỏm giữa đám cây cỏ um tùm, ngay cả kẽ hở trên bậc đá trước cửa cũng bị rêu xanh lấp đầy.

Duy chỉ có ống khói trên mái là không bị sắc xanh ấy nhuộm màu. Lúc này, từng làn khói trắng đang lờ lững bay lên, mang theo hương củi lửa thoang thoảng.

Bên trong gian bếp, chiếc chảo sắt lớn đặt trên bếp lò đã được tôi dầu bóng loáng. Củi lửa bên dưới cháy tí tách, lượng dầu trong chảo ngập quá nửa, bắt đầu sôi sục sủi bọt tăm.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng trẻo thon dài cầm lấy những miếng thịt đã tẩm bột kỹ càng, nhanh thoăn thoắt thả vào chảo dầu.

Tốc độ của cô nhanh đến mức mắt thường chẳng kịp nhìn thấy bóng dáng cánh tay đâu.

Chảo sắt liên tục được xóc nảy, giữ cho các miếng thịt tách rời nhau một khoảng vừa đủ.

Chỉ trong nháy mắt, cả đĩa thịt đã nằm gọn trong chảo, lớp bột gặp dầu nóng lập tức sủi bọt bao trọn lấy miếng thịt.

Lát sau, đôi tay nhỏ nhắn ấy lại cầm đũa múa lượn, gắp từng miếng thịt trả về lại đĩa.

Thịt đã chiên sơ định hình, đợi dầu nóng già, cô trút thịt vào chiên lại lần hai. Xong xuôi, cô vớt thịt, chắt bỏ dầu thừa rồi bắt tay vào làm nước xốt.

Hành, tỏi, gừng và cà rốt thái sợi lần lượt được phi thơm. Cuối cùng, phần thịt chiên giòn rụm, vàng ươm được trút ngược trở lại chảo.

Thiếu nữ gác một chân lên ghế lấy thế, tay trái nắm chặt cán chảo, tay phải vung chiếc muôi sắt lớn, liên tục đảo trộn nhịp nhàng.

Bộ đôi chảo và muôi sắt nặng trịch ấy vậy mà lại ngoan ngoãn nghe lời răm rắp dưới đôi bàn tay mảnh khảnh kia.

Ngay khi nước xốt vừa sánh lại, thiếu nữ dồn sức vào cánh tay, nhấc bổng chiếc chảo sắt nặng trịch. Những miếng thịt vàng óng ả đẫm xốt trút ào xuống chiếc bát lớn cạnh bếp, hơi nóng bốc lên nghi ngút kèm theo hương vị chua ngọt quyến rũ, chỉ ngửi thôi đã ứa nước miếng.

Khoảnh khắc món ăn hoàn thành, dường như có một luồng sáng vυ"t thẳng lên không trung, soi tỏ cả gian bếp và làm bừng sáng khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của thiếu nữ.

Mặt Ngư Mễ xanh lè, xanh theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Cô không sao hiểu nổi, tại sao một đĩa thịt chiên xốt chua ngọt lại có thể tỏa ra thứ ánh sáng xanh lè xanh lét như vậy.

Lẽ ra phải là ánh hào quang vàng rực mới đúng chứ?