Tôi tìm được một công việc làm đầu bếp tại gia tộc sát thủ.
Việc nhẹ lương cao, anh chủ lại còn đẹp trai vãi chưởng. Cái gì cũng tốt, chỉ có điều phong cách của gia đình này hơi “độc lạ” một chút.
Ngày đầu tiên đi làm, anh chủ phát cho tôi một bộ đồ hầu gái, bảo rằng đây là đồng phục đầu bếp.
Ngày thứ hai đi làm, anh chủ đưa cho một lọ thuốc độc, bảo là phải bỏ vào đồ ăn hàng ngày.
Tôi: “0_0 Phải bỏ vào đồ ăn cho cả nhà luôn ạ?”
Anh chủ: “Ừ, bỏ hết.”
Ngày thứ ba đi làm, anh chủ lại tới, bảo là bỏ chưa đủ thuốc, cả nhà ăn chưa đã.
Tôi: “...”
Tôi cầm lọ thuốc độc mà bắt đầu hoài nghi nhân sinh, chẳng lẽ thứ này giúp tăng hương vị món ăn sao?
Vậy thì cứ cho nhiều thêm một chút vậy.
Người đời đều biết gia tộc sát thủ số 1 đáng sợ thế nào, nhưng lại không biết điểm kinh khủng thật sự của họ nằm ở đâu.
Mãi cho đến một ngày họ nhìn thấy một cô đầu bếp đáng yêu mặc đồ hầu gái, tay múa chảo, dễ dàng hạ gục một con quái thú cao gấp mấy lần cô rồi lôi tuột vào căn bếp nhỏ.
Quả không hổ danh là gia tộc sát thủ, đến cả một đầu bếp mà cũng lợi hại như vậy!
Chỉ là mọi người đâu ngờ, cô đầu bếp trông thì ngây thơ của cái ổ sát thủ kia mới đích thị là “trùm cuối” đáng sợ nhất. Một tay cô chuyên trị những món ăn “bóng đêm” độc nhất vô nhị, khiến cả thiên hạ phải khóc thét.
Bất cứ ai từng ăn món cô nấu đều không khỏi kinh hãi, khϊếp sợ đến mức mặt mũi méo xệch vì đau khổ.
Duy chỉ có vị anh chủ tóc dài nào đó ăn xong lại gật gù tán thưởng: “Tay nghề của em lại tiến bộ rồi.”
Những người khác: “???” Anh nói thiệt hả anh chủ?
#Đầu bếp đặc cấp trọng sinh.
#Nữ chính miễn nhiễm với cái ác, nam chính là hiện thân của cái ác.
#Chính văn ngôi thứ 3.
***
Góc nhìn nhân vật chính: Ngư Mễ, anh chủ tóc dài.
Tóm tắt một câu: Đầu bếp còn đánh nhau giỏi hơn sát thủ.
Thông điệp: Ẩm thực có thể mang lại hạnh phúc cho con người.