Tài xế còn khá trẻ, mặc đồng phục chỉnh tề. Ngồi ở ghế phụ phía trước là một người đàn ông trung niên, mặc vest phẳng phiu, ngực cài huy hiệu kim loại của Thành Lâm Ngự Quận. Trông giống như quản gia thường trực của khu này.
Nghe cô báo tên chủ hộ xong, hai người họ nhìn nhau xác nhận rồi gật đầu mời cô lên xe.
Khi xe chạy vào con đường bên trong khu, khung cảnh ven đường yên tĩnh lạ thường. Nhìn qua cửa kính là những hàng phong đỏ được cắt tỉa thẳng tắp. Thi thoảng có một hai chú sóc chạy vụt qua bãi cỏ. Mặt đất sạch bong không một chiếc lá rụng.
Lê Hương Giang ngồi ở hàng ghế cuối, lặng lẽ ngước mắt nhìn vào gương chiếu hậu phía trước.
Trong gương phản chiếu khuôn mặt cô. Đuôi tóc bị cháy nắng hơi ngả vàng. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt trên người đã giặt đến sờn cũ. Sau lưng là cái ba lô căng phồng, đầu khóa kéo còn buộc một sợi dây dù đã phai màu.
Cô nhìn đường nét bộ vest phẳng phiu của quản gia trong gương, rồi lại nhìn xuống bản thân, bỗng thấy cảnh tượng này có chút buồn cười.
Cô ăn mặc còn chẳng chỉn chu bằng một người quản gia.
Xe điện càng chạy càng xa. Nhìn dọc đường đi, Lê Hương Giang cũng hiểu tại sao khu này lại quản lý nghiêm ngặt đến thế.
Đây là một thế giới khác mà người bình thường không thể nào chạm tới được.
Nếu mấy người có tâm lý thù ghét người giàu mà nhìn thấy cảnh này thì có lẽ sẽ phát điên mất.
Nếu ví cả khu Thành Lâm Ngự Quận như một hòn đảo xanh riêng tư được cố ý khoanh vùng giữa thành phố, thì căn nhà trước mắt này chính là trái tim của hòn đảo ấy.
Hai bên cổng là cột đèn chạm khắc đá đối xứng. Cánh cổng sắt lớn mở một nửa, xe điện từ từ tiến vào.
Vừa vào trong, Lê Hương Giang đã chú ý thấy sân trước của dinh thự này rộng đến mức khó tin. Sân được lát những tảng đá xanh lớn liền mạch không kẽ hở, kéo dài đến tận một hồ bơi tư nhân cỡ nhỏ.
Mặt nước hồ bơi sạch không một phiến lá. Ánh nước bị gió nhẹ thổi gợn sóng, toát lên một vẻ đẹp nhân tạo tĩnh mịch đến chết chóc.
Xa hơn chút nữa là một sân tập thể thao nhỏ, thiết kế gãy gọn, quy củ, trông như được chuyên gia thiết kế riêng.
Đi sâu vào trong nữa mới tới vị trí nhà chính.
Một căn biệt thự đơn lập màu xám nhạt, đường nét tối giản. Tường ngoài chủ yếu là mảng trắng, không có chi tiết trang trí thừa thãi nào, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng đầy áp bức.
Xe điện dừng lại trước cửa.
Quản gia xuống xe mở cửa cho cô, giọng nói điềm đạm: "Mời cô Lê."
Lê Hương Giang đeo ba lô xuống xe, đứng ở sảnh vào hít một hơi thật sâu.
Gió rất nhẹ, mang theo hơi ẩm đặc trưng của mùa hè, lướt qua thái dương khiến tóc mai cô hơi ngứa. Cô theo phản xạ đưa tay lên vuốt, rồi lại buông thõng xuống.
Trên cửa không có chuông, chỉ có một tay nắm cửa màu xám bạc, khảm trên nền kim loại đen.
Lê Hương Giang nhìn nền gạch đá xanh dưới chân, rồi lại cúi đầu nhìn mũi giày đã hơi sờn của mình.
Cô xốc lại ba lô ra sau, đứng thẳng người dậy.
Sau đó, mới chậm rãi giơ tay lên gõ cửa.