Lê Hương Giang dùng sự kiên nhẫn như khi cắt sashimi ở nhà hàng Nhật để nghiêm túc nghiên cứu về Phạm Cẩn.
Cô lướt xem từng bài một, xác nhận đã kiểm tra hết các nền tảng mạng xã hội. Ngay cả mấy bài đăng cũ nhiều like nhất cô cũng bấm vào xem, sợ bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Thông tin chất chồng trong đầu dần dần thành hình như một bức tranh ghép. Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh cuối cùng vài giây, rồi mới chậm chạp cúi đầu nhìn thời gian.
Sáu giờ ba mươi hai phút.
Ánh sáng buổi sớm xuyên qua khe hở rèm cửa sổ ký túc xá chiếu vào. Lúc này cô mới ý thức được, mình đã giữ nguyên tư thế này tra xét suốt một đêm.
Cô từ từ tắt điện thoại. Dù mắt đã nhắm lại nhưng lòng bàn tay vẫn vô thức nắm chặt lấy nó.
-
Vẫn là phòng nghỉ chật chội đó, vẫn là những âm thanh quen thuộc và mùi vị đó. Lê Hương Giang ngồi trong góc, theo thói quen chuyển qua trang cá nhân của Phạm Cẩn, định xem danh sách những người cậu theo dõi.
Kết quả lại thấy Phạm Cẩn vừa đăng một bài viết mới.
Tiêu đề là: Tuyển người giúp việc theo giờ.
Tiêu đề rất qua loa, nội dung cũng qua loa nốt.
Bên trên chỉ viết đúng một câu. Yêu cầu và lương thưởng thì gặp mặt rồi bàn.
Một thông báo tuyển dụng như vậy, người bình thường sẽ lướt qua hoặc nghĩ là lừa đảo.
Nhưng đối với Lê Hương Giang mà nói, đây là cơ hội ông trời dâng đến tận miệng.
Cô nhanh chóng đăng ký một tài khoản mới, sau đó đăng liên tiếp mấy bài viết. Bài nào cũng là hình món ăn cô tự làm.
Đây là ảnh cô chụp lại để nhìn nhận tác phẩm của mình khách quan hơn lúc còn học cách bày trí với sư phụ ở nhà hàng Nhật.
Không ngờ lại dùng đến ở chỗ này.
Khiêm tốn như Lê Hương Giang cũng phải thừa nhận, những món này chưa bàn đến hương vị, ít nhất nhìn qua cũng đủ hấp dẫn.
Vì thế cô nhắn tin riêng cho Phạm Cẩn, rất lịch sự: [Chào anh, tôi thấy tin tuyển dụng của anh. Tôi biết nấu món Trung, món Nhật và món Âu, thành thạo các thiết bị vệ sinh cơ bản và quy trình làm việc nhà. Xin hỏi có thể hẹn gặp phỏng vấn được không ạ?]
Bên kia có lẽ không ngờ có người ứng tuyển nhanh như vậy. Một lát sau, Phạm Cẩn trả lời.
[Được.]
Dứt khoát y như câu "Thích" khi cậu đăng ảnh giày vậy.
Cậu lại gửi thêm một tin nhắn: [Hai giờ rưỡi chiều thứ Bảy, đến khu Thành Lâm Ngự Quận.]
Ngay sau đó là một dãy số điện thoại.
Dãy số đó Lê Hương Giang đã thuộc lòng từ lâu.
Cô trả lời: [Cảm ơn anh, hẹn gặp hai rưỡi chiều thứ Bảy ạ.]
Cuộc đối thoại dừng lại.
Cô cất điện thoại vào túi.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu xiên lên mặt bàn.
Đầu ngón tay cô khẽ động bên cạnh bàn, giống như vừa phủi đi một hạt bụi mà mắt thường không nhìn thấy.
Khoảnh khắc hạt bụi rơi xuống, một ván cờ mới vừa vặn bắt đầu.