Đến khi công việc ngày hôm nay kết thúc thì trời đã tối mịt.
Lê Hương Giang thay đồ xong, vòng ra cửa sau đi bộ về ký túc xá.
Đây cũng là một trong những lý do cô chọn công việc này. Bao ở, gần chỗ làm, đỡ phiền phức đi lại mỗi ngày.
Nhà hàng thuê một căn hộ bốn phòng lớn ở khu tập thể cũ, cải tạo thành ký túc xá nhân viên. Mấy chục người chen chúc nhau. Đều là phục vụ, phụ bếp và nhân viên thời vụ làm tạp vụ trong quán.
Phòng của Lê Hương Giang nằm tận cùng bên trong. Một cánh cửa chống trộm bạc màu, bên trên dán mẩu giấy ghi chữ "Phòng D" xiêu vẹo.
Vừa vào cửa là thấy bốn chiếc giường tầng kê sát sạt nhau. Tổng cộng tám chỗ ngủ chật ních. Khung giường bằng sắt, chân không vững, trở mình là kêu "cót két". Mỗi người một tấm đệm mỏn, ga trải giường do tiệm phát đồng bộ. Tất cả đều bị giặt đến xỉn màu, sờ vào thấy thô ráp.
Lúc cô đến chọn chỗ thì chỉ còn giường tầng trên.
Mỗi ngày tan làm về đến nơi, trong phòng thường đã tắt đèn, cô gái giường dưới đã ngủ say. Cô đành phải rón rén leo lên.
Ban đêm trở mình cũng phải cực kỳ cẩn thận, sợ làm ồn đến người khác.
Ván giường hơi lỏng, giẫm lên là kêu cọt kẹt. Cô chỉ có thể cố hạ thấp trọng tâm, như một con mèo được huấn luyện kỹ càng, cẩn thận cuộn mình vào khoảng không gian bé tẹo của riêng mình.
Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi mồ hôi và mùi dầu mỡ chưa tan hết.
Một giờ sáng.
Đây là khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi trong ngày của Lê Hương Giang. Không ai quấy rầy, cũng không có tiếng bát đĩa va chạm hay tiếng quát tháo ồn ào.
Bình thường cô sẽ dùng thời gian quý báu này để đọc sách. Nhưng hôm nay thì khác. Cô bắt đầu nghiêm túc tra cứu về người tên "Phạm Cẩn" này.
Đầu tiên Lê Hương Giang tìm được Zalo của Phạm Cẩn. Tất nhiên là bây giờ cô không thể kết bạn với cậu. Nhưng tên Zalo của cậu rất đặc biệt, rất dài, lại còn là tiếng Nhật không phổ biến lắm.
Thế là thông qua chuỗi tiếng Nhật dài ngoằng đó, cô tìm ra các tài khoản mạng xã hội Phạm Cẩn thường dùng, tiện thể mò ra cả tài khoản nghe nhạc và xem phim của cậu.
Cậu dùng chung một cái tên trên khắp các nền tảng.
Trên tài khoản mạng xã hội công khai, nội dung đăng tải không nhiều. Chỉ có ảnh chụp màn hình game, giày thể thao bản giới hạn, và vài tấm ảnh chụp tùy hứng chẳng rõ là ở quốc gia nào.
Có núi tuyết hùng vĩ, hồ bơi vô cực nhìn xuống toàn cảnh thành phố, hay những thảo nguyên bao la và sa mạc Gobi chỉ từng thấy trên kênh Discovery... Đa số những thứ này chỉ kèm theo ngày tháng. Còn tùy hứng hơn cả việc Lê Hương Giang ngồi xe buýt cả tiếng đồng hồ ra ngoại ô leo núi chụp ảnh.
Nhưng những nơi này, có lẽ là nơi mà cả đời Lê Hương Giang cũng chẳng bao giờ đặt chân đến được.
Caption cho ảnh giày cũng ngắn gọn. Chỉ vỏn vẹn một chữ "Thích", nhưng lượt thả tim thì rất nhiều.
Lê Hương Giang không rành về giày. Nhưng cô lướt xem bình luận bên dưới thấy toàn khen "đại gia". Cô đoán là giày rất đắt hoặc rất khó mua.
Tóm lại, nhìn qua thì có vẻ là một người chẳng có phiền não gì.
Phiền não lớn nhất chắc là chơi thế nào, làm sao tiêu được nhiều tiền hơn mà thôi.
Lê Hương Giang lật xem từng bức ảnh Phạm Cẩn đăng, ngay cả nội dung trong mục yêu thích cũng soi kỹ một lượt.
Những bộ phim cậu từng xem, âm nhạc cậu thích, chủ đề cậu hứng thú...